Trở về khách sạn, tôi mới kịp phản ứng lại lý do vì sao Trương Tự Khiêm lại hỏi tôi có đủ tiền dùng hay không.
Tôi nhìn chiếc túi mình đeo ban ngày, vì bị bào mòn trong một khoảng thời gian dài, quai túi đã rá/ch một lỗ lớn từ bao giờ không biết, chỉ cần thêm một giây nữa thôi là toàn bộ dây đeo sẽ đ/ứt phăng ra.
Tôi cắn răng, đúng là trăm cái cẩn thận cũng có một cái sơ suất.
Chương 8:
Tờ giấy báo giá sửa chữa mà Trịnh Hân Viện gửi cho tôi, tổng chi phí sửa chữa lên đến hơn mười một vạn tệ, tiền bảo hiểm bắt buộc căn bản không đủ để trả một phần số lẻ.
Hạn mức chuyển khoản trên Wechat mỗi lần chỉ được hai vạn, muốn chuyển mười mấy vạn thì phải mất mấy ngày, tôi bèn nhắn tin xin số tài khoản ngân hàng của cô ấy.
Đối phương chỉ dùng vài ba câu, hời hợt nhẹ nhàng mà gạt đi: "Chút tiền lẻ này cô không cần để tâm đâu, cứ coi như là kết bạn đi, lần sau tôi đến Thượng Hải cô mời tôi một bữa cơm là được rồi."
Tôi chắc chắn là không thân thiết với cô ấy đến mức có thể dùng một lần gặp gỡ để xóa bỏ khoản tiền mười mấy vạn tệ.
Trầm mặc một chút, tôi vẫn nhất quyết chuyển tiền cho cô ấy, còn chuyện cô ấy có nhận hay không thì lại là việc khác.
Sự cố tình cờ lần này, đã được tôi coi như một bản nhạc đệm rồi nhẹ nhàng lật sang trang.
Trở về Thượng Hải, tôi và Hạ Tĩnh Xuyên chính thức gặp mặt.
Anh ấy trẻ hơn so với tưởng tượng của tôi, mái tóc húi cua chỉnh tề, khoác trên mình bộ đồ thường ngày, nhưng vẫn không giấu được khí chất ngay thẳng, cương nghị.
Nhắc đến người yêu cũ, anh ấy kiểm điểm rất sâu sắc: "Cô ấy chê tôi công việc quá bận rộn, không có thời gian ở bên cạnh. Bây giờ tôi đã thay đổi rất nhiều rồi, nếu như yêu đương lần nữa, tôi sẽ cố gắng dành nhiều thời gian hơn để ở bên bạn gái."
Người trước trồng cây người sau hóng mát, chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bữa ăn diễn ra vô cùng hòa hợp, tôi không hề bài xích Hạ Tĩnh Xuyên, vì vậy khi anh ấy hẹn lần gặp tiếp theo, tôi hơi trầm mặc một lát, rồi cuối cùng cũng nhận lời.
Khi về đến nhà, Lạc Căng gọi điện thoại tới: "Nghe nói bà đi xem mắt hả, người thế nào? Có ưng ý không?"
Dạo gần đây cô ấy đang quay một bộ phim thời dân quốc ở Quý Châu, thời gian ép gắt gao như thế mà vẫn còn hóng hớt cho được.
Tôi dựa vào lan can ban công, không có cảm hứng gì để buôn chuyện dài dòng, chỉ nhàn nhạt đáp: "Cũng tàm tạm, có thể tiếp tục tìm hiểu."
"Biết sớm bà không bài xích việc xem mắt thì tôi cũng giới thiệu cho bà được mà." Cô ấy trêu đùa: "Nếu bà vẫn không buông bỏ được, tôi sẽ tìm cho bà một người có khuôn mẫu y chang thế, tôi quen biết nhiều người lắm."
"Sống trong nước năm, sáu năm trời rồi mà cũng chỉ vì t/ai n/ạn mới gặp nhau đúng một lần, bà đừng có mà để đầu óc không tỉnh táo nữa đấy."
Tôi mỉm cười: "Chính vì đầu óc quá tỉnh táo nên tôi mới đi xem mắt đấy."
Tôi chợt nhớ ra một chuyện, do dự hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn quyết định truyền đạt lại tin tức mà mình nghe được cho cô ấy.
"Căng Căng, Mạnh Lệnh Hành ly hôn rồi."
Đầu dây bên kia chợt trở nên hỗn lo/ạn, một lúc sau cô ấy mới lên tiếng: "Bà nói cái gì cơ? Tạm thời không nói với bà nữa nhé, bên tôi phải bắt đầu làm việc rồi, đợi tôi về tụi mình đi ăn sau nha, tôi cúp máy đây."
Tôi không nhiều lời thêm nữa, tắt máy.
Thực ra Lạc Căng nói sai rồi, trong năm năm tôi và Trương Tự Khiêm mất liên lạc.
Chúng tôi đã từng gặp mặt nhau đúng một lần.