Bệ/nh viện Nhi thành phố vào buổi chiều tối ngột ngạt mùi th/uốc sát trùng và tiếng khóc x/é lòng của trẻ nhỏ. Lâm Nhã bước vào sảnh cấp c/ứu với dáng vẻ của một người vợ, người con dâu “lo lắng” đúng mực.
Vừa thấy bóng cô, bà Tú Anh đã lao tới, gương mặt già nua đầy nước mắt và vẻ sợ hãi: “Nhã ơi, con xem thế nào... mẹ chỉ cho nó uống có hai bình thôi mà sao nó ra nông nỗi này? Có phải sữa bị hỏng không con?”
Chị Lệ Lệ, mẹ của Lạc Lạc, cũng gào lên: “Cô m/ua cái loại sữa gì thế hả? Con tôi trước giờ ăn uống bình thường, sao uống sữa nhà cô xong lại phải súc ruột? Cô định hại ch*t cháu tôi để chiếm gia sản nhà này à?”
Lâm Nhã lạnh lùng nhìn người đàn bà đang mất kiểm soát kia: “Chị bình tĩnh lại đi. Thứ nhất, tôi không cho ai sữa cả. Sữa đó tôi m/ua cho con tôi, bà nội tự ý vào nhà tôi lấy mà không hỏi một tiếng. Thứ hai, chiếm gia sản? Nhà chị có gia sản gì để tôi chiếm ngoài mấy khoản n/ợ của anh cả?”
“Cô...!” Chị Lệ Lệ cứng họng, định xông vào cấu x/é thì bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp c/ứu.
“Ai là người nhà bệ/nh nhi Chu Lạc?”
Cả nhà họ Chu vây lấy bác sĩ. Vị bác sĩ nhìn tập hồ sơ, nhíu mày: “Đứa bé bị ngộ đ/ộc chuyển hóa do nạp quá liều các khoáng chất đặc trị. Chúng tôi tìm thấy thành phần của một loại sữa dành cho bệ/nh nhân suy thận giai đoạn cuối trong dạ dày bé. Loại này cực kỳ nguy hiểm nếu dùng sai đối tượng. Ai là người cho bé uống?”
Bà Tú Anh run lẩy bẩy, lắp bắp: “Tôi... tôi thấy hộp sữa đẹp, chữ nước ngoài... con Nhã nó bảo sữa này tốt cho thận lắm...”
Bác sĩ nhìn Lâm Nhã với ánh mắt nghi hoặc. Lâm Nhã điềm tĩnh rút trong túi xách ra một xấp tài liệu:
“Thưa bác sĩ, đây là hóa đơn và hướng dẫn sử dụng của loại sữa tôi m/ua. Tôi m/ua nó cho một dự án từ thiện của bệ/nh viện khác và để trong tủ riêng, có dán nhãn cảnh báo bằng tiếng Trung ở mặt sau. Tôi không hề biết mẹ chồng tôi lại lẻn vào nhà và lấy tr/ộm nó mang đi cho trẻ con uống.”
Cô quay sang nhìn Chu Hạo, người đang đứng như hóa đ/á: “Anh bảo gia đình là một thể, không cần ranh giới đúng không? Đây chính là cái giá của việc 'không có ranh giới' đấy.”
Chu Hạo lắp bắp: “Nhưng... nhưng sao em lại để sữa nguy hiểm như thế ở nhà?”
“Đó là nhà của tôi! Tôi có quyền để bất cứ thứ gì trong tủ của mình! Kẻ sai là kẻ đột nhập và lấy tr/ộm, chứ không phải chủ nhà!” Lâm Nhã gằn giọng, át cả tiếng ồn ào của bệ/nh viện.