NGƯỜI DỆT TI MỆNH

Chap 18

14/04/2026 16:05

Tạ Trường Ẩn trầm tư một lát: "Cũng có cách để kiểm chứng. Ví dụ như, g.i.ế.c c.h.ế.t Tiêu Dực hiện tại, xem ta có c.h.ế.t theo không?"

"Không được, ta không thể g.i.ế.c hắn!"

"Chỉ là ví dụ thôi…" Lời hắn bỗng dừng bặt, trân trân nhìn ta, "Sao nàng lại căng thẳng như vậy? Nàng thích hắn rồi... phải không?"

Ta nhất thời á khẩu.

"Nàng… nàng thật sự thích hắn sao?" Tạ Trường Ẩn vừa mừng vừa bi, mắt ánh lên tia sáng, hai tay siết lấy tay ta, "Nàng, lúc đó người nàng yêu là ta..."

Mặt ta nóng bừng, rụt tay về: "Chẳng lẽ chàng không biết sao?"

Tạ Trường Ẩn cúi đầu, che mắt, giọng khàn đục: "Ừm, ta biết."

Ta nhìn hắn hồi lâu, bỗng nghĩ ra một cách, "Chàng cởi áo ngoài ra đi."

Hắn rõ ràng là sửng sốt, đứng bật dậy, dáng vẻ như muốn thử sức ngay lập tức, "Dẫu chúng ta là lão phu lão thê, nhưng tình thế hiện tại căng thẳng như vậy, không phải lúc để làm chuyện đó chứ?"

Ta im lặng một lúc, nhìn hắn vô cảm, "Tiêu Dực, chàng nghĩ là trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, ta còn tâm trí đâu mà ngủ với chàng sao?"

"Thì ai biết được chứ?" Hắn nói năng kỳ quặc.

Nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn cởi áo ngoài, l.ồ.ng n.g.ự.c của nam nhân trưởng thành không hề có hình xăm hoa Đào.

"Chàng xem, các người vẫn là không giống nhau." Ta bình thản nói.

Tạ Trường Ẩn cúi xuống tự nhìn mình: "Nàng muốn nói là, Tạ Trường Ẩn trong ký ức của nàng có một hình xăm ở đây?"

Ta gật đầu. Hắn lại nở nụ cười không mấy để tâm, "Điều này không chứng minh được gì cả. Biết đâu vài ngày nữa ta mới đi xăm thì sao?"

Ta cười lấy lệ rồi tìm cớ rời đi ngay lập tức. Trước khi hoàn toàn tin tưởng hắn, ta phải chứng minh được hắn là Ngũ hoàng t.ử Tiêu Dực, hoặc là Tạ Trường Ẩn đã bầu bạn bên ta.

Những bằng chứng hiện tại chỉ có thể khẳng định hắn là Hoàng đế Tiêu Dực mà thôi.

16.

Trở về Đông Cung, lòng ta đầy rẫy ưu tư. Ta chuẩn bị sẵn kim châm và màu nhuộm, rồi sai Tiểu Hà đi mời Thái t.ử Điện hạ tới.

Chẳng bao lâu sau, Tiêu Dực đã có mặt, "Nàng hiếm khi chủ động tìm ta, có chuyện gì sao?"

Ta dùng hai tay đóng c.h.ặ.t cửa phòng, chậm rãi ngồi xuống bên mép giường, nhìn hắn trân trân: "Cởi y phục ra, lại đây nằm xuống."

Tiêu Dực trợn tròn mắt, bước chân khựng lại, da mặt đỏ bừng lên nhanh ch.óng, giọng nói r/un r/ẩy: "Nàng... nàng nói gì cơ?"

Ta nhìn hắn không rời, vỗ vỗ lên mặt giường, giọng nói đầy vẻ mê hoặc: "Điện hạ, chẳng phải muốn ta thích chàng sao? Sao lại không nghe lời ta?"

Hắn cúi đầu, hít một hơi thật sâu, "... Đột ngột quá, ta vẫn chưa chuẩn bị tâm lý..."

Hắn ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cũng chịu ngồi xuống cạnh ta, "Hay là để ta đi tắm gội trước?"

"Không cần!" Ta vươn tay đẩy hắn ngã xuống, x/é mở vạt áo trên, siết c.h.ặ.t cây kim trong tay, định đ.â.m xuống.

Tiêu Dực đột ngột nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, "Á—! Nàng định làm gì! Nàng là kẻ bi/ến th/ái sao?"

Hắn nhìn cây kim, rồi lại nhìn ta bằng ánh mắt chấn động, "Nàng thích kiểu này thì ít nhất cũng phải báo trước một tiếng chứ! Đây là lần đầu của ta mà..."

Ta khẽ chau mày, vẻ mặt đầy bối rối: "Ta xăm hình cho chàng thôi, chàng la hét cái gì?"

"Xăm hình?" Tiêu Dực thở phào nhẹ nhõm, nhìn chằm chằm cây kim với vẻ khó xử, "Ta là người hoàng tộc, sao có thể xăm mình?"

Ta thở dài một tiếng, ánh mắt lướt qua l.ồ.ng n.g.ự.c hắn: "Nhưng ta thích. Da th!t Điện hạ trắng như tuyết, nếu xăm thêm mấy cánh hoa Đào chắc chắn sẽ rất đẹp. Nhưng nếu chàng đã không nguyện ý thì thôi vậy."

Ta định đứng dậy thì bị hắn giữ tay lại.

"Nàng làm đi." Tiêu Dực kéo cổ áo xuống, quay mặt đi chỗ khác, vẻ mặt như thể sắp bước ra pháp trường: "Vị trí thấp xuống một chút, đừng để người khác thấy." Vành tai hắn đỏ rực, giọng điệu đầy vẻ thẹn thùng: "... Chỉ để một mình nàng xem là đủ rồi."

Nhìn bộ dạng "liều mình hiến thân" của hắn, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta đ/ập lo/ạn liên hồi. Thái t.ử Điện hạ lúc này thực sự quá đỗi mê người!

Đầu ngón tay ta nhẹ nhàng ấn trên da th!t hắn, từng mũi kim một đ.â.m vào làn da trắng nõn, để lại những dấu vết hồng rực.

Tiêu Dực cúi đầu nhìn ta, đôi mày nhíu c.h.ặ.t: "Đau, đ/au quá..."

"Không được kêu đ/au." Tay ta suýt chút nữa thì run lên. Không được, hắn cứ rên rỉ như vậy, sao ta có thể tập trung làm việc chính sự?

Hắn nghe lời lạ kỳ, không kêu đ/au nữa, chỉ thỉnh thoảng hít nhẹ một hơi, từ trong cổ họng phát ra những tiếng "ừm" trầm đục.

"..." Ta im lặng trong giây lát, "Thôi chàng cứ kêu đ/au đi."

Đến khi đóa hoa Đào hoàn thành, Tiêu Dực nằm vật trên giường, trán đẫm mồ hôi lạnh, y phục xộc xệch hỗn lo/ạn, trông chẳng khác nào vừa bị chà đạp một phen. Ta cúi xuống bên hắn, dùng đầu ngón tay lau đi những giọt m.á.u nhỏ, "Điện hạ còn đ/au không?"

Hắn rủ mắt nhìn ta, giọng yếu ớt: "Có một chút."

Ta mỉm cười, ghé sát tai hắn, nhẹ nhàng thỏ thẻ: "Vậy để ta hôn một cái cho hết đ/au nhé, có được không?"

Hắn đột ngột quay đầu lại, sững sờ đối diện với ánh mắt ta, rồi lại hoảng lo/ạn quay đi. Một lúc sau, một tiếng đáp vô cùng nhỏ bé vang lên: "Được."

Ta không nhịn được mà bật cười. Khi môi ta chạm vào hắn, hắn siết c.h.ặ.t bàn tay, toàn thân căng cứng như một cánh cung đã kéo đầy dây. Chẳng được bao lâu, hắn bắt đầu vùng vẫy nhẹ.

Ta buông hắn ra: "Sao vậy?"

Tiêu Dực nhích người sang một bên, mặt đỏ như nhỏ m.á.u: "Ta... chỗ đó..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
5 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
6 Mưa hoa sương gió Chương 13
12 ĐÀO HOA SÁT Chương 5

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta Cũng Không Thể Muốn Làm Gì Thì Làm

7 - END
Sau một đêm "xuân phong nhất độ" với tên Alpha không đội trời chung, tôi vậy mà lại bị hắn làm cho có bầu. Hoảng hốt quá, tôi liền ôm đồ chạy trốn mất dép. Để kiếm tiền mua sữa bột cho con, ông bố bỉm sữa tập sự là tôi đành bất đắc dĩ nhận một kèo làm thêm: Đóng thế cho một cậu nhóc Omega vừa đào hôn ngay trước thềm một đám cưới thế kỷ! Ai mà có dè, chú rể của đám cưới đó lại chính là cha của đứa nhỏ trong bụng tôi! Tôi chỉ đành cắn răng, da mặt dày hơn thớt để hoàn thành toàn bộ quy trình hôn lễ. Cho đến khi tiệc cưới kết thúc, Lục Trạch đè nghiến tôi xuống giường... Tôi hốt hoảng: "Anh... anh làm cái gì thế?!" Ánh mắt Lục Trạch đầy mập mờ, khàn giọng bảo: "Bé ngoan, chẳng lẽ em không biết bước cuối cùng của hôn lễ là phải làm gì sao?" "Động phòng." Tôi cuống cuồng: "Chờ chút đã! Việc làm thêm... hình như đâu có bao gồm cái khoản này đâu hả, ai ơi cứu tôi?!"
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0
Mất Nét Chương 10.
Chúc Thanh Sơn Chương 17