Hàng Xóm Biến Mất

Chương 5

01/07/2025 17:57

Lần đầu tiên trong đời vào đồn cảnh sát, lại còn ngồi ở ghế bị thẩm vấn, tôi không sợ hãi mà thấy cái gì cũng lạ lẫm.

Thế nhưng, thời gian trôi qua từng giây từng phút, tôi chờ mấy tiếng đồng hồ vẫn chẳng thấy Triệu Chấn quay lại, cũng chẳng có cảnh sát nào tới ghi lời khai cho tôi.

Chẳng mấy chốc, sự kiên nhẫn của tôi cạn kiệt.

Bởi vì chán ch*t ti/ệt được.

Tôi bị nh/ốt trong căn phòng chưa đầy mười mét vuông, ánh sáng thì lờ mờ, đèn cũng chẳng thèm bật, nhà vệ sinh cũng không cho đi.

Đặc biệt điều hòa luôn mở nhiệt độ thấp nhất như sợ tốn tiền điện, chiếc ghế sắt tôi ngồi cũng lạnh buốt, không nằm được, không dựa được, khó chịu vô cùng.

Tôi mất hết kiên nhẫn, gào thét:

“Triệu Chấn, anh ra đây ngay! Anh gọi tôi tới hợp tác điều tra mà không ló mặt ra là ý gì?”

“Đừng tưởng tôi không biết luật, dù tôi là nghi phạm thì anh cũng không được ng/ược đ/ãi tôi! Luật Tố tụng Hình sự đã quy định rõ, khi triệu tập, tạm giữ nghi phạm, phải đảm bảo chế độ ăn uống và thời gian nghỉ ngơi cần thiết.”

[...]

Ánh sáng trong phòng thẩm vấn càng lúc càng mờ, tôi cũng càng lúc càng bực bội.

Nhưng tiếng hét của tôi chẳng thu hút được sự chú ý của ai, như thể họ đã quên mất sự tồn tại của tôi.

Khoảng tám chín tiếng trôi qua, vẫn không ai tới ghi lời khai, cả phòng thẩm vấn chỉ mình tôi.

Điều khiến tôi phẫn nộ nhất — tám chín tiếng không được đi vệ sinh, tôi không nhịn tiểu được nữa!

Một người trưởng thành mà lại đái ra quần, đúng là chả ra thể thống gì!

Nhưng dù tôi có ch/ửi bới, đ/ập phá, gây ồn ào thế nào thì vẫn không một ai bước vào.

Lúc này, tôi mới thấm thía ý nghĩa trong lời Triệu Chấn.

Anh ta thật sự có thời gian để câu giờ với tôi, và anh ta có vô số lý do chính đáng để giải thích cho việc hànhz hạz tôi.

Anh ta nói đúng, tiểu thuyết là tiểu thuyết, thực tế là thực tế. Cảnh sát điều tra ngoài đời khác hoàn toàn trong sách!

Và tôi hoàn toàn bất lực!

Muốn tranh luận, cũng phải gặp được người đã chứ!

Còn bây giờ tôi thì sao?

Ngoài việc mặc chiếc quần ướt sũng mà ch/ửi, tôi còn làm được gì nữa?

Vài tiếng sau, tôi ch/ửi mệt rồi, cơn đói trong bụng cộng với sự mệt mỏi vì thức đêm chăm con khiến tôi chẳng còn chút sức lực nào.

Tôi muốn ngủ, nhưng không ngủ được.

Tôi muốn đứng dậy, nhưng cũng không đứng nổi.

Cuối cùng, tôi chỉ còn cách ngồi trong tư thế gượng gạo, chống khuỷu tay lên ghế thẩm vấn, nghiêng đầu lên vai trái, cố chợp mắt một chút.

Ngay khi tôi đang lơ mơ, cửa phòng thẩm vấn mở ra.

Triệu Chấn bước vào với vẻ mặt đầy hối lỗi, vừa vào đã nói: “Xin lỗi, xin lỗi, có quá nhiều việc phải điều tra, để anh đợi lâu quá. Ơ, mùi gì thế?”

Triệu Chấn bịt mũi, liếc nhìn chiếc quần tôi rồi quát cảnh sát đi theo: “Cậu làm cái trò gì vậy? Sao có thể không cho người ta đi vệ sinh được?”

Viên cảnh sát trẻ mặt mày ủ rũ: “Anh Triệu, em cũng bận mà, chiều nay lo hút bể phốt, đâu có thời gian quay lại quản lý anh ta?”

Triệu Chấn gi/ận dữ: “Thế cũng không được khóa anh ấy mãi thế chứ, mau, lấy cho anh ta cái quần khác.”

Nói xong, Triệu Chấn lại quay sang tôi:

“Đói rồi chứ? Muốn ăn gì không, bọn tôi có dịch vụ gọi đồ ăn đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm