Người Vớt Xác Dân Gian

Chương 3

24/05/2025 21:01

Hồ thủy lợi Sư Sơn là hồ chứa lớn nhất quanh khu vực chúng tôi. Chẳng hiểu sao dù phụ huynh có cảnh báo đủ đường thì mỗi năm vẫn có người ch*t đuối ở đây. Lần này là hai anh em sinh đôi khoảng mười tuổi.

Trưa hôm qua, sau bữa cơm, bà Lưu ra đồng trồng lạc, dặn hai đứa ở nhà làm bài. Đến tối về thì không thấy chúng đâu. Bà cụ tuổi đã cao, lê đôi chân yếu ớt đi tìm khắp xóm cả đêm vẫn vô vọng. Sáng hôm sau mới nghe người ta bảo có kẻ trông thấy hai đứa xuất hiện ở hồ nước. Thế là x/á/c định được chúng đã ch*t đuối dưới hồ.

Ở nông thôn, trẻ em bị bỏ lại như thế rất nhiều, người già khó trông coi nổi cũng là chuyện thường. Khi tôi và ông nội tới nơi, đã thấy cả đám người tụ tập trên đê. Bà Lưu ngồi vật dưới đất khóc thảm thiết, giọng đã khản đặc.

Ông tôi an ủi bà cụ vài câu rồi chuẩn bị lên thuyền. Chiếc thuyền buồm đen nhỏ xíu lặng lẽ đậu bên bờ hồ. Lên thuyền xong, ông không vội tháo dây mà thắp ba nén hương, khấn vái mặt nước mênh mông rồi cắm hương lên mũi thuyền, ra lệnh: "Mang Tiểu Hoàng trong khoang ra đây."

Trong thuyền lại nuôi gà sao? Tên là Tiểu Hoàng? Ông tôi nuôi gà làm thú cưng à? Tôi ngơ ngác, tưởng vớt x/á/c chỉ cần gan lớn là được, nào ngờ còn lắm nghi thức rườm rà như vậy.

Chú gà trống lớn đang ngủ trong khoang bỗng gi/ật mình tỉnh giấc khi tôi bước vào. Ngoại trừ vẻ linh hoạt khác thường, nó chẳng có gì đặc biệt. Khi đứng dậy, bộ lông xù lên như công sắp xòe đuôi. Lạ ở chỗ, khi tôi bế nó ra ngoài, nó chẳng hề phản kháng mà tỏ ra rất ngoan ngoãn.

Ông tôi đặt chú gà lên mũi thuyền rồi mới tháo dây. "Ông ơi, con gà này để làm gì thế?" Tôi không kìm được sự tò mò. Tôi từng nghe nói ở quê, gà trống có tác dụng trấn trạch trừ tà vì gáy báo bình minh, đại diện cho dương khí. Dương khí thịnh thì m/a q/uỷ tự khắc kh/iếp s/ợ. Gà vừa cất tiếng, yêu m/a đều phải trốn hết.

Ông nội khẽ mỉm cười: “Xưa gà trống gọi là Chu Tước, có thể kéo mặt trời lên. Nó gáy là mặt trời mọc. Con này có linh tính lắm, không chỉ khiến m/a q/uỷ sợ hãi mà còn giúp ông bắt h/ồn, tìm vo/ng h/ồn ch*t đuối dưới nước đều trông cậy vào nó đấy."

Chuyện này nghe thật hoang đường! Ông tôi vớt x/á/c mà lại dựa vào một con gà để x/á/c định vị trí? "Ông chắc chứ?" Tôi không khỏi nghi ngờ.

Ông lườm tôi một cái đầy bất mãn, vừa chèo thuyền vừa nói: "Thằng nhóc này, đừng coi đây là m/ê t/ín. Những thứ tổ tiên truyền lại đều có cơ sở khoa học. Tiểu Hoàng ông nuôi năm năm chưa từng sai sót lần nào."

Tôi đành im bặt. Nước hồ sâu thăm thẳm, con thuyền đen nhanh chóng tiến vào vùng trung tâm. Bỗng chú gà trống trên mũi thuyền dựng đứng lông, gáy vang "ò ó o". Ông lập tức dừng thuyền, quăng lưới vớt x/á/c xuống nước.

Lần đầu, chẳng vớt được gì. Lần thứ hai, ông cố ý hạ lưới sâu hơn, lắc qua lắc lại hồi lâu nhưng chỉ vớt lên mấy ngọn rong rêu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vầng trăng sáng treo cao

Chương 6
Cố Thần Thanh vốn không ưa thứ muội của ta, chê nàng ta yếu đuối. Thế nhưng vào ngày nàng ta vô ý làm vỡ lễ vật mừng thọ tổ phụ, sợ hãi rơi lệ, Cố Thần Thanh lại ám chỉ với người ngoài rằng chính ống tay áo của ta đã quẹt đổ bình sứ. "Tổ phụ thương nàng, nhất định sẽ không trách phạt nàng đâu." Cố tiểu tướng quân phong thái quang minh lỗi lạc, lại là thanh mai trúc mã của ta. Chẳng một ai nghi ngờ lời chàng. Cũng đúng như lời chàng nói. Tổ phụ không nỡ trách phạt ta. Mọi chuyện ngỡ như đã nhẹ nhàng trôi qua. Hôm sau, Cố Thần Thanh hứa hẹn với ta: "Đợi ta xuất chinh trở về sẽ cưới nàng." Chỉ duy lần này, ta không đáp lời. Hai năm sau, chàng khải hoàn trở về. Ta theo lễ nghi dâng lên thiệp cưới. Chàng khẽ cười, ánh mắt tựa sao trời: "Muốn gả cho ta đến thế sao, thiệp đã viết xong rồi?" Vừa lúc hạ nhân báo tin thứ muội lên núi dâng hương bị bắt cóc. Chàng nhíu mày nói: "Chuyện thành thân của chúng ta không vội, cứu người trước đã." Cố Thần Thanh vội vã rời đi. Khiến chàng không kịp nhìn rõ, tên tân lang trên thiệp cưới vốn chẳng phải là chàng.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
0