Quãng Đời Còn Lại Xin Chỉ Giáo

Chương 10

09/12/2024 23:07

Câu trả lời của Thẩm Ngôn Nhượng chẳng làm tôi bất ngờ.

Hắn g h é t tôi, biết đâu khi tôi c h ế t đi, hắn còn thấy nhẹ nhõm hơn.

Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Ngôn Nhượng không liên lạc với tôi.

Ngược lại, Ứng Khê lại thường xuyên ra ngoài.

Mỗi lần về, không chỉ mặt mày rạng rỡ, mà bên tay còn thêm một chiếc túi xách mới.

Nhìn là biết ai tặng.

Tôi không có cảm xúc gì.

Có lẽ, những người đang đợi chờ cái c h ế t đều như vậy.

Cảm xúc gần như t ê l i ệ t.

Nửa tháng sau, tôi mới gặp lại Thẩm Ngôn Nhượng.

Một người bạn cấp ba đến thành phố B công tác, hẹn gặp mặt dùng bữa.

Thẩm Ngôn Nhượng làm chủ, mời không ít người.

Ứng Khê là bạn gái đi cùng.

Còn tôi, đơn thuần vì quen biết người bạn kia nên được mời.

Người bạn ấy tên Kha Nhân, từng là bạn cùng phòng với Thẩm Ngôn Nhượng thời cấp ba.

Vừa gặp, cậu ta đã chủ động chào hỏi: "Diệp Tư Vận! Lâu lắm không gặp!"

"Đúng là lâu rồi. Nghe nói bây giờ cậu làm truyền thông, giỏi thật đấy."

"Ài, so với Thẩm Ngôn Nhượng thì tôi chẳng đáng gì. Hồi đó bốn người ở ký túc, chỉ có cậu ấy là thành công nhất."

Tôi cười nhẹ, không nói gì.

Trong lúc đang trò chuyện, Thẩm Ngôn Nhượng và Ứng Khê đến.

Kha Nhân đùa: "Nhượng ca, đây là bạn gái cậu à? Đẹp thật đấy!"

Mọi người xúm lại.

Ngoài miệng khen ngợi Ứng Khê xinh đẹp.

Thực chất là tâng bốc ánh mắt tinh tường của Thẩm Ngôn Nhượng.

Ứng Khê được khen đến mức lâng lâng.

Còn tôi bị đẩy ra góc khuất, rất biết điều giữ im lặng.

R ư ợ u đã qua ba lượt, mọi người bắt đầu ngà ngà say.

Họ chuyển sang nói về thời học sinh, có người đột nhiên nhắc đến Thẩm Ngôn Nhượng.

"Tôi nghe nói, hồi đi học, Thẩm tổng chưa từng yêu đương, đúng không?"

"Đúng vậy."

"Trông không giống lắm nhỉ?"

Thẩm Ngôn Nhượng cười nhạt, lười biếng đáp: "Vậy cậu nghĩ tôi nên giống kiểu gì?"

"Đổi bạn gái như thay áo?"

Kha Nhân xen vào, cười nói: "Tôi làm chứng, cậu ấy thật sự chưa từng yêu."

"Wow, Thẩm tổng hồi đó còn khá ngây thơ nhỉ."

"Phải nói là rất ngây thơ!"

Kha Nhân tửu lượng không tốt, lúc này đã hơi p h ấ n k h í c h.

"Nhượng ca tuy chưa yêu nhưng cậu ấy từng thích một cô gái rất lâu, còn viết thư tình cho cô ấy nữa!"

Tay tôi khựng lại, đồ ăn trên đũa rơi xuống đĩa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công lược nhầm người, bạch nguyệt quang của hắn trực tiếp “vỡ phòng tuyến”

Chương 13
Ở bên Thẩm Nhược Khanh một năm, tôi mới biết mình chọn nhầm đối tượng để công lược. Hệ thống nói Thẩm Nhược Khanh thích kiểu người hay dính người, nên tôi dựa vào việc bám riết không buông mà chen vào cuộc sống của anh. Sau khi ở bên nhau, ngày nào tôi cũng đòi ôm đòi hôn, hận không thể dính lấy anh mọi lúc mọi nơi. Thẩm Nhược Khanh chưa từng thể hiện mình thích tôi, tôi cứ tưởng anh chỉ là người kín đáo. Cho đến khi hệ thống đột nhiên online. “Ký chủ, cậu công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là bạch nguyệt quang của nam chính!” “Thẩm Nhược Khanh nhìn thì dịu dàng, nhưng thực ra tâm địa tàn nhẫn, lại ghét nhất bị người khác bám dính.” Tôi vội vàng lăn bò xuống khỏi người Thẩm Nhược Khanh. Đối diện với ánh mắt khó hiểu của anh, tay tôi run như cầy sấy. Kể từ đêm đó, tôi không dám cuộn trong lòng anh, ôm eo anh ngủ nữa.
Boys Love
Đam Mỹ
Hệ Thống
12
Lấy Lòng Chương 12