“Cậu nói là Phán Quan tỏ tình với cậu sao?!” Giọng Hồng Tuyến cao vút.
Tôi vùi mặt vào gối ôm, khẽ gật đầu.
“Đợi đã, đợi đã, kể lại từ đầu cho tớ! Chi tiết! Tớ muốn nghe chi tiết!”
Chi tiết đêm hôm đó, tôi không nhớ rõ lắm.
Chỉ nhớ là vô cùng lãng mạn.
Lãng mạn đến mức một NPC như tôi cũng cảm thấy trong lồng ngựk mình như vừa mọc ra một trái tim, đang đ/ập thình thịch.
“Hệ thống ấn định là chỉ số tình cảm quá tải, nhưng Thẩm Độ bảo đó là vấn đề của hệ thống, không liên quan gì đến hắn cả.”
“Rồi sao nữa, rồi sao nữa?!”
“Rồi hắn hôn tớ.”
“Hôn rất lâu. Môi sưng hết cả lên.”
“Hắn còn bảo sau này phó bản nào cũng sẽ lập đội với tớ.”
Hồng Tuyến thở dài một tiếng đầy cảm thán: “Bạch Cổ, cậu có biết chỉ số tình cảm quá tải là khái niệm gì không?”
“Khái niệm gì?”
“Khái niệm là chưa từng có tiền lệ, hắn yêu cậu đến phát đi/ên rồi.”
Tôi im lặng không đáp.
Trái tim không tồn tại trong lồng ngựk kia lại bắt đầu nóng ran.
Tôi là NPC.
Trong lồng ngựk NPC chỉ có dữ liệu, không có trái tim.
Nhưng tại sao, đã một tuần trôi qua rồi, tôi vẫn cứ nhớ đến Thẩm Độ, và nụ hôn hắn đặt lên môi tôi.
Ngày hôm nay, lại bước vào một phó bản mới: Sơn trang gió tuyết.
Thân phận của tôi là tiểu sư đệ được cưng chiều nhất sơn trang, thiên phú cao, ngoại hình đẹp, nhưng lại ốm yếu b/ệnh tật, được các sư huynh nâng niu trong lòng bàn tay.
Thẩm Độ là đại sư huynh của tôi, chịu trách nhiệm dạy dỗ tôi.
Hôm nay, mấy người chơi mới đang quây quần bên lò sưởi để sưởi ấm.
Tùy tiện vứt ba lô lên chiếc ghế dài bên cạnh, chẳng thèm đóng khóa kéo, để lộ một góc đạo cụ đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo.
Tôi lại hơi d/ao động.
Nhân lúc Thẩm Độ đi tuần tra ở sau núi, tôi giả vờ đi ngang qua.
Vừa định chạm vào một trong số những chiếc ba lô đó, cổ áo đã bị ai đó nắm ch/ặt.
Cả người tôi bị nhấc bổng lên, hai chân rời khỏi mặt đất.
“Lại đang làm gì đấy?”
Tôi bị Thẩm Độ xách về phòng, bị ép quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Thẩm Độ rút từ trên giá sách ra một cây thước làm bằng gỗ mun, chậm rãi đi đến trước mặt tôi: “Tay nào ăn cắp?”
Tôi quỳ trên đất, cúi đầu thút thít, tủi thân chìa tay phải ra.
Cây thước rơi xuống, một tiếng “chát” giòn giã vang lên.
Lòng bàn tay nóng rát như lửa đ/ốt, nước mắt tôi lập tức trào ra: “Hu hu hu, anh đá/nh em làm gì, đ/au quá!”
Thẩm Độ biểu cảm lạnh lùng: “Tôi đã nói với em chưa? Không được phép lấy tr/ộm vật sở hữu của người khác, đó là hành vi phạm pháp.”
“Rồi...”
“Vậy tại sao em đã biết luật mà còn phạm luật?”
Tôi tủi thân vô cùng, nghẹn ngào nói lời thật lòng: “Em chỉ nghĩ là tr/ộm được nhiều hơn một chút thì sẽ có thêm điểm tích lũy để ra ngoài thôi.”
Thẩm Độ nhíu mày: “Tôi đã nói là tôi sẽ ki/ếm điểm tích lũy rồi mà?”
“Nhưng em muốn nhanh chóng được gặp anh, muốn cùng anh sống ở thế giới loài người... Không gặp được anh, em khó chịu lắm, chỗ nào cũng khó chịu...”
Tay Thẩm Độ cứng đờ, đ/ốt ngón tay cầm thước siết ch/ặt lại, rồi đột ngột thả lỏng: “Ý em là... Em nhớ tôi?”
Tôi ngẩn người, rồi lập tức phản ứng lại: “Đúng! Em nhớ anh.”
Chắc chắn là ý này rồi.
“Hơn nữa, em không muốn ngày nào cũng phải vào phó bản làm thuê, cũng không muốn sau khi về lại phải co ro trong phòng cá nhân chật hẹp.”
Thẩm Độ kéo tôi dậy từ dưới đất, ôm tôi vào lòng rồi ngồi xuống.
Hắn kéo bàn tay phải vừa bị đá/nh của tôi lên, xem xét lòng bàn tay, nơi đó đã sưng lên một mảng đỏ.
Hắn cúi đầu, môi áp lên mảng đỏ đó.
Chạm nhẹ một cái rất khẽ.
Trái tim tôi, trái tim không tồn tại kia, lại đ/ập mạnh thêm một nhịp.
“đ/au không?”
“đ/au!” Tôi gật đầu lia lịa, “Siêu đ/au luôn! Anh là đồ x/ấu xa!”
Thẩm Độ mỉm cười.
Hắn lấy từ trong túi ra một tấm thẻ, nhét vào tay tôi.
Cấp S.
“Đây là lần cuối cùng.”
“Sau này không được phép tr/ộm nữa.”
“Lần sau còn để tôi bắt được, thì không chỉ đá/nh vào lòng bàn tay đâu.”
Tôi ngẩn ngơ nhìn hắn: “Thế thì đá/nh vào đâu?”
Thẩm Độ không trả lời, chỉ nói: “Em sẽ không muốn biết đâu.”