10、
Không biết qua bao lâu, tôi nằm trên giường, một ngón tay cũng không muốn động đậy.
Tần Mục Dã thì cứ nhìn chằm chằm vào sau gáy tôi mà ngẩn người.
Tôi liếc hắn một cái: "Anh nhìn cái gì thế?"
Mãi một lúc lâu sau, hắn mới dời mắt đi rồi nói: "Sau gáy cậu bị ai cắn thành ra thế kia?"
Tôi im lặng.
Hắn bỗng phản ứng lại, giọng điệu rõ ràng trở nên chột dạ: "Là tôi cắn sao? Không thể nào, tôi tự dưng đi cắn một beta làm gì? Cậu có bị đ/á/nh dấu được đâu, chắc chắn không phải tôi cắn..."
Giọng hắn nhỏ dần, cuối cùng cũng chịu ngậm cái miệng nhỏ lại, nằm xuống cạnh tôi nhắm mắt. Tôi cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Khi tỉnh dậy, Tần Mục Dã vẫn còn đang ngủ. Tôi cẩn thận nhích lại gần.
Trước đây lần nào hắn cũng x/é bỏ miếng dán ngăn mùi để pheromone bao vây cả căn phòng, nhưng lần này hắn lại không làm thế, miếng dán vẫn còn đó.
Vì đang mang th/ai nên tôi rất khao khát pheromone của hắn. Thế là tôi cẩn thận đưa tay ra định x/é miếng dán của hắn.
Vừa x/é được một khe hở nhỏ, cổ tay tôi đã bị túm ch/ặt, Tần Mục Dã mở mắt: " Cậu tính làm gì thế?"
Tôi gi/ật nảy mình nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại: "Tôi thấy miếng dán của anh bị lệch nên định chỉnh lại giúp thôi."
Hắn "ồ" một tiếng, x/é hẳn miếng dán cũ đi rồi lấy một cái mới từ tủ đầu giường dán đ/è lên.
Thấy mắt hắn vẫn lộ vẻ mệt mỏi, tôi hỏi: "Tôi làm anh thức giấc à?"
Hắn lắc đầu: "Tôi vốn dĩ chưa ngủ được."
Điện thoại của Tần Mục Dã đột nhiên reo, là người đứng đầu nhà họ Bạch gọi. Họ nói vài câu rồi Tần Mục Dã đứng dậy đến nhà họ Bạch.
Nhìn bóng lưng của hắn, tôi càng thêm lo lắng. Lần này quả thực nghiêm trọng hơn hẳn mọi khi.
11、
Tôi đứng trước gương, thấy bụng mình đã bắt đầu nhô lên một độ cong nhẹ.
Hai chuyện ập đến cùng lúc khiến tôi càng nghĩ càng đ/au đầu.
Lúc này, bình luận đột nhiên cuộn lên dữ dội:
[A a a a, tuyến tình cảm của công và thụ cuối cùng cũng bắt đầu rồi!]
[Công c/ứu thụ bị đuối nước lên, miếng dán của thụ bị rơi mất, công ngửi thấy mùi và nhận ra pheromone của thụ có tác dụng với mình!]
[Ngọt quá đi mất, thụ tỏa ra pheromone trong phòng để giúp công đi vào giấc ngủ.]
[Quắn quéo quá, công tựa đầu vào vai thụ kìa!]
Lòng bàn tay tôi rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Nhưng lúc này tôi vẫn chưa hoàn toàn tin vào bình luận.
Tôi vội vã chạy đến nhà họ Bạch. Người nhà họ Bạch không cản tôi.
Tôi đi tới trước cửa một căn phòng. Cửa không đóng, đứng từ bên ngoài tôi đã ngửi thấy mùi hoa dành dành nồng nặc. Đó là mùi pheromone của Bạch Trạch.
Đầu óc tôi trống rỗng. Hồi lâu sau, tôi nhìn qua khe cửa thấy Tần Mục Dã đang tựa đầu vào vai Bạch Trạch mà ngủ thiếp đi.
Lòng tôi đ/au thắt, dạ dày cũng dâng lên cơn buồn nôn. Tôi nén nước mắt xông ra khỏi nhà họ Bạch.
Vừa ra tới ngoài, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi. Tôi ngồi thụp xuống ven đường khóc không thành tiếng.
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, tôi mới thất thần quay về biệt thự. Bây giờ tôi đã tin hoàn toàn vào bình luận.
Pheromone của Bạch Trạch có thể chữa khỏi chứng mất ngủ của Tần Mục Dã.
Và tôi cũng sẽ giống như những gì họ nói: bị Tần Mục Dã vứt bỏ. Còn đứa bé trong bụng, Tần Mục Dã cũng sẽ không muốn nó đâu.
Chút hy vọng mong manh cuối cùng đã tan thành mây khói khi tôi chứng kiến cảnh tượng đó.
Tôi lau khô nước mắt, x/é nát tờ giấy siêu âm th/ai nhi rồi lên lầu thu dọn hành lý.
12、
Lúc thu dọn hành lý, tôi nhìn thấy món quà mà mình chưa kịp tặng. Nó nằm cô đơn ở góc sâu nhất trong tủ quần áo.
Tôi nhìn nó một lúc, cuối cùng không mang đi, chỉ mang theo số tiền Tần Mục Dã đã cho tôi.
Rời khỏi biệt thự, tôi nhất thời không biết mình nên đi đâu. Mẹ là người thân duy nhất của tôi, nhưng sau ca phẫu thuật đó bà đã không qua khỏi.
Tôi đứng ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng quyết định rời Cảng Thành về quê cũ. Năm đó tôi đến Cảng Thành cũng là để chữa bệ/nh cho mẹ.
Sau một đêm ngồi tàu hỏa, tôi lại lên xe khách, một tiếng sau mới về đến cổng làng.
Căn nhà cũ vì không có người ở đã sớm đổ nát xơ x/á/c. Tôi dọn dẹp đơn giản rồi ở tạm.
Trong nhà chỉ có mình tôi, cảm giác cô đơn bủa vây. Nhưng cứ nghĩ đến đứa con trong bụng, ít nhất tôi không phải một mình.
Tôi xoa bụng: "Mau ra đây bầu bạn với ba nhé?"
Điện thoại bên cạnh reo liên hồi. Thấy là Tần Mục Dã gọi, tôi trực tiếp ngắt máy rồi cho hắn vào danh sách đen.
Nhưng chỉ một lát sau, hắn đã gửi cho tôi hơn 99 tin nhắn:
[Em đi đâu rồi?]
[Người đâu? Bảo mẫu nói em xách hành lý bỏ đi rồi?]
[Bây giờ tôi đã khôi phục trí nhớ rồi.]
[Em có thể tiếp tục gia hạn thỏa thuận, em muốn bao nhiêu tiền cũng được.]
[Mau về đi, tôi hơi buồn ngủ rồi, cần em ngủ cùng.]
[Giang Triều! Em mà còn không trả lời tin nhắn, xem tối nay tôi xử em thế nào.]
[Em đang nháo cái gì vậy? Mau về ngay!]
[Tôi bị em làm cho tức đến mức không còn chút cảm giác buồn ngủ nào nữa rồi!]
[Tôi rất khó chịu, đầu đ/au lắm, em mau về đi.]
[Làm ơn, về đi được không?]
Rất lâu sau, tôi mới trả lời hắn: [Tôi sẽ không quay về đâu. Chúc anh mỗi ngày đều ngủ ngon.]
Tôi nói thật lòng đấy, hắn ở bên Bạch Trạch thì ngày nào cũng có thể ngủ ngon rồi.
13、
Thời kỳ mang th/ai cần có pheromone của alpha để xoa dịu những cơn khó chịu.
Tôi chỉ đành tốn tiền m/ua một ít pheromone trấn tĩnh của alpha, là một mùi hương gỗ thông nhạt. Một beta mang th/ai chẳng phải chuyện vẻ vang gì, nên hầu như ngày nào tôi cũng chỉ ở lì trong phòng.
Bốn tháng sau, bụng dưới của tôi đã nhô lên rõ rệt. Nhu cầu về pheromone xoa dịu của alpha ngày càng lớn.
Buổi tối, sau khi dùng hết chút pheromone cuối cùng trong nhà, tôi nằm trên giường cảm thấy rất khó chịu. Đúng lúc đó, tôi ngửi thấy một chút pheromone. Mùi pheromone hương rư/ợu mạnh đó tôi đã quá quen thuộc.
Tôi lập tức ngồi bật dậy nhìn quanh bốn phía. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, trong phòng ngoài tôi ra không còn một ai.
Là ảo giác sao?
Ngoài cửa vang lên tiếng động nhỏ. Tim tôi hoảng lo/ạn nhưng vẫn đứng dậy mở cửa nhìn ra ngoài.
Một chú mèo nhỏ đột nhiên nhảy ra. Tim tôi hẫng một nhịp.
Chú mèo là mèo hoang trong làng, bình thường tôi hay cho nó ăn nên nó đến đây cũng không có gì lạ.
Tôi mỉm cười: "Hóa ra là mày à, làm tao sợ ch*t khiếp."
Chú mèo tiến lại gần cọ cọ vào mắt cá chân tôi.
Tôi vào bếp lấy một cây xúc xích, khó nhọc đỡ bụng ngồi xuống cho nó ăn.
Nó ăn rất ngon lành nhưng đột nhiên dừng lại, nhìn ra sau lưng tôi vẻ sợ hãi.
Vừa rồi tôi mải chú ý cho mèo ăn nên không để ý thấy một cái bóng không thuộc về mình đang đổ xuống mặt đất.
Cái bóng ấy bao trùm lấy tôi trong sự u ám.