Tạ Cảnh Hoài đứng bất động, như thể chỉ một cử động mạnh cũng có thể khiến người trước mặt tan biến.

“Ngẩng lên.”

“Cảnh Hoài…”

“Để anh nhìn em.”

Lâm Dư ngẩng đầu.

Tạ Cảnh Hoài nhìn gương mặt xa lạ ấy rất lâu. Sau đó anh đưa tay, dừng trước má cậu một nhịp rồi mới chạm vào.

Da th!t ấm.

Có nhịp thở.

Không phải ảnh, không phải giấc mơ, cũng không phải một cơ thể lạnh lẽo trong nhà tang lễ.

Anh kéo Lâm Dư vào lòng.

Cái ôm ban đầu rất nhẹ, gần như dè dặt. Khi x/ác nhận người trong lòng không biến mất, anh mới siết ch/ặt đến mức hai cánh tay run lên.

“Em trở về rồi.”

Giọng anh vỡ ra.

“Em thật sự trở về rồi.”

Lâm Dư ôm vai anh. Đầu ngón tay chạm đúng vết s/ẹo dài sau gáy. Cậu cảm nhận được đường da gồ ghề, nước mắt càng không thể ngừng.

“Vì sao anh c/ắt tuyến thể?”

“Vì sao em mất năm năm mới về?”

“Em không biết. Khi tỉnh lại đã ở trong cơ thể Ninh Chiêu.”

“Em có đ/au không?”

“Không bằng anh.”

“Đừng so.”

Tạ Cảnh Hoài cúi đầu, vùi mặt vào vai cậu. Lần đầu tiên Lâm Dư cảm nhận được người đàn ông này thật sự đang khóc.

“Anh đã nghe tin nhắn.” Anh nói. “Anh biết em không bỏ anh.”

“Em chỉ định đến chỗ Hứa Kỳ vài ngày. Em còn muốn nói với anh rằng chúng ta có con.”

“Anh biết.”

“Em xin lỗi vì không quay lại được.”

“Không phải lỗi của em.”

Năm năm đ/au đớn nằm giữa họ. Không ai có thể dùng vài câu xin lỗi để xóa đi, nhưng ít nhất họ không còn phải gánh một hiểu lầm rằng người kia đã chủ động từ bỏ.

Tạ Cảnh Hoài nâng mặt cậu lên. “Tên hiện tại của em là Ninh Chiêu?”

“Ừ.”

“Cơ thể có vấn đề gì không?”

“Alpha thể lặn, tuyến thể hoạt động rất yếu. Ngoài di chứng sau khi ch*t đuối thì không nghiêm trọng.”

“Ngày mai đi kiểm tra.”

Giọng ra lệnh quen thuộc khiến Lâm Dư vừa khóc vừa bật cười. “Anh vừa nhận lại em đã quản rồi sao?”

“Anh đã mất quyền quản em năm năm.”

“Em không phải đồ của anh.”

“Anh biết.” Tạ Cảnh Hoài nhìn cậu. “Nhưng anh có quyền lo.”

Ngoài hành lang vang lên tiếng chân nhỏ.

Tiểu Mãn đứng ở cửa phòng, ôm con khủng long bông, tóc rối sau giấc ngủ. Đứa trẻ nhìn hai người đang ôm nhau, vẻ mặt ngơ ngác.

“Ba lớn…”

Tạ Cảnh Hoài buông Lâm Dư ra nhưng vẫn nắm tay cậu. Anh ngồi xuống ngang tầm con.

“Con tỉnh sao?”

“Con nghe tiếng nói.” Tiểu Mãn nhìn Lâm Dư. “Thầy Ninh khóc à?”

Lâm Dư lau mắt. “Thầy không sao.”

Đứa trẻ lại nhìn bàn tay hai người đang nắm ch/ặt. “Ba lớn thích thầy sao?”

Tạ Cảnh Hoài im lặng một lát. “Thầy Ninh là một người rất quan trọng.”

“Quan trọng như ba nhỏ?”

Lâm Dư cứng người.

Tạ Cảnh Hoài không nói dối con, nhưng cũng không ép một đứa trẻ năm tuổi lập tức tin vào chuyện quá khó hiểu.

“Ngày mai ba sẽ kể cho con nghe. Bây giờ con ngủ trước.”

Tiểu Mãn nhìn hai người thêm vài giây, sau đó chìa tay về phía Lâm Dư. “Thầy đưa con vào phòng được không?”

Cậu cúi xuống bế con. Cơ thể bé nhỏ tựa vào ngựk, mang theo mùi sữa tắm và pheromone tuyết tùng rất nhạt.

Đây là lần đầu tiên Lâm Dư thật sự bế con mình.

Cậu phải cắn môi mới không bật khóc thêm.

Tiểu Mãn dựa cằm lên vai cậu. “Thầy cũng nhớ con của thầy sao?”

“Rất nhớ.”

“Ngày mai thầy đi tìm bạn ấy nhé.”

Lâm Dư ôm con ch/ặt hơn một chút. “Ừ. Ngày mai thầy sẽ nói cho bạn ấy biết.”

*

Sáng hôm sau, Tiểu Mãn tỉnh dậy và phát hiện thầy Ninh vẫn ở trong nhà.

Đứa trẻ không hỏi ngay. Nó ngồi ăn sáng, thỉnh thoảng nhìn Lâm Dư, lại nhìn Tạ Cảnh Hoài, vẻ mặt nghiêm túc như đang tự ghép những mảnh ghép không vừa với nhau.

Sau khi ăn xong, Tạ Cảnh Hoài đặt cuốn album ảnh lên bàn.

“Ba có chuyện muốn nói với con.”

Tiểu Mãn ngồi thẳng lưng. “Về thầy Ninh sao?”

“Ừ.”

Tạ Cảnh Hoài không nói rằng người ch*t đã sống lại, cũng không dùng những từ một đứa trẻ không thể hiểu. Anh chỉ mở bức ảnh Lâm Dư năm mười tám tuổi, sau đó chỉ sang người đang ngồi đối diện.

“Thầy Ninh nhớ tất cả chuyện của ba nhỏ. Nhớ những điều chỉ ba và ba nhỏ biết. Thầy ấy cũng yêu con giống như ba nhỏ.”

Tiểu Mãn nhìn Lâm Dư. “Vì sao thầy nhớ?”

Lâm Dư ngồi xuống bên cạnh con. “Thầy cũng không biết. Sau một trận b/ệnh rất nặng, khi tỉnh lại, thầy có ký ức và tình cảm của ba nhỏ con.”

“Vậy thầy là ba nhỏ sao?”

Cậu không ép con phải chấp nhận. “Trong lòng thầy, thầy vẫn là ba nhỏ. Nhưng cơ thể này là của chú Ninh Chiêu. Con có thể tiếp tục gọi thầy Ninh, đến khi nào con cảm thấy thoải mái.”

Tiểu Mãn cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. “Ba nhỏ trong ảnh đâu?”

“Cơ thể cũ đã mất rồi.”

“Thầy mượn cơ thể chú Ninh để về sao?”

“Có thể hiểu như vậy.”

“Chú Ninh có về lại không?”

Câu hỏi khiến Lâm Dư im lặng. “Thầy không biết. Vì vậy thầy sẽ giữ gìn cơ thể này, cũng sẽ không quên tên chú ấy.”

Tiểu Mãn suy nghĩ rất lâu, sau đó bò khỏi ghế, chạy vào phòng lấy chiếc dây chuyền mặt trăng. Đứa trẻ đặt nó vào tay cậu.

“Thầy có biết cái này m/ua ở đâu không?”

“Ở khu chợ dưới chân núi Vân Tê. Người b/án là một bà cụ, quầy bên cạnh b/án kẹo hồ lô. Ba lớn của con mặc cả không được, còn bị bà cụ nói là mặt lạnh.”

Tạ Cảnh Hoài ngồi bên cạnh khẽ ho một tiếng.

Tiểu Mãn mở to mắt. Chuyện đó chưa từng được kể trong sổ hay ảnh.

“Ba lớn thật sự bị m/ắng sao?”

“Ừ.” Lâm Dư cười. “Sau đó ba nhỏ phải m/ua thêm hai sợi dây đỏ bà cụ mới chịu bớt tiền.”

Đứa trẻ nhìn cậu thật lâu. Cuối cùng, nó không gọi “ba nhỏ” mà chỉ nhích ghế đến gần hơn, dựa đầu lên cánh tay cậu.

“Con cần nghĩ.”

“Được.”

“Thầy không được đi trong lúc con nghĩ.”

Lâm Dư nghẹn lại. “Thầy không đi.”

Tiểu Mãn giơ ngón út. “Ngoắc tay.”

Cậu móc ngón tay với con. “Thầy giữ lời.”

Ba ngày sau, trong lúc Lâm Dư đang vẽ ở phòng khách, Tiểu Mãn chạy đến đưa một cốc nước. Đứa trẻ đứng bên cạnh rất lâu, cuối cùng gọi thử bằng giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy.

“Ba nhỏ?”

Đầu bút trong tay cậu dừng lại.

Tiểu Mãn lập tức căng thẳng. “Con chỉ thử thôi.”

Lâm Dư đặt bút xuống, quỳ trước mặt con. Đôi mắt cậu đỏ lên nhưng vẫn cố cười.

“Ba đây.”

Tiểu Mãn nhào vào lòng cậu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi, Đại lão Cục Xuyên nhanh về hưu, nằm ườn trong show giải trí

Chương 33
Giới thiệu: Yến Chiêu, nhân viên đã nghỉ hưu của Cục Xuyên Nhanh, tham gia chương trình thực tế sinh tồn nơi hoang dã mang tên "Sinh tồn cực hạn". Ngay từ khi bắt đầu, cô đã gây bão mạng xã hội khi mang theo một thùng băng vệ sinh. Bằng vốn kiến thức tích lũy suốt ba ngàn năm, cô dự đoán được bão lớn, né tránh sạt lở, dựng nên nơi trú ẩn hoàn hảo, thậm chí còn khám phá ra di tích cổ đại nằm sâu dưới hòn đảo suốt ba thiên niên kỷ. Khi những người tu chân ngự kiếm ghé thăm, cô vẫn bình tĩnh viết phiếu phạt, bắt họ điền đơn. Một tác phẩm đầy trí tưởng tượng kết hợp giữa sinh tồn, hệ thống, tiên hiệp và khoa học, cùng xem đại lão đã nghỉ hưu quản lý thế giới siêu phàm bằng các quy tắc hiện đại như thế nào.
Hệ Thống
32