Vọng Bên Bờ Vực

65

30/07/2026 13:01

Chu Trạch Phong để hé cửa phòng tắm.

Rồi vào bếp.

Trong tủ lạnh vẫn còn vài quả trứng.

Mấy con tôm.

Một ít rau xà lách.

Trong tủ còn có th!t hộp và xúc xích.

Cậu lấy một gói mì.

Đun nước.

Nấu một bát mì nóng.

Trong lúc chờ nước sôi.

Chu Trạch Phong quay sang nhìn Lục Triệu trong phòng tắm.

Hắn đang cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ.

Đầu cứ gật lên gật xuống.

Khoảnh khắc ấy.

Trái tim Chu Trạch Phong mềm nhũn.

Như miếng sô-cô-la đang tan trên chảo nóng.

Ngọt ngào.

Ấm áp.

Khiến cậu bất giác bật cười.

...

Mì chín.

Chu Trạch Phong nhanh chóng vớt mì.

Rồi chạy vào phòng tắm.

Giúp Lục Triệu lau khô người.

Mặc quần áo.

Sau đó chan nước dùng.

Đặt bát mì lên bàn.

Cuối cùng.

Lục Triệu cũng ngồi trước bàn ăn.

Ăn bữa tối do chính tay Chu Trạch Phong nấu.

Tắm xong.

Có vẻ hắn tỉnh táo hơn một chút.

Nhưng phản ứng vẫn chậm.

Ăn được một miếng.

Chu Trạch Phong ngồi đối diện.

Hồi hộp chờ đá/nh giá.

Không ngờ.

Đôi mắt Lục Triệu bỗng đỏ hoe.

Rồi... khóc.

"Ngon quá."

Má phồng lên vì còn đang nhai.

Mắt đỏ ửng.

Hắn giơ đôi đũa lên.

Trên đó là một con tôm.

"Đặc biệt là... con này."

Chu Trạch Phong vừa buồn cười vừa đ/au lòng.

Rút khăn giấy.

Lau nước mắt cho hắn.

Rồi cười:

"Ngon là được."

"Anh ăn đi."

"Em về đây."

Lục Triệu lập tức ngẩng đầu.

Nhìn cậu đầy nghi ngờ.

"Về đâu?"

"À."

"Em quên nói."

"Hôm nay em chuyển khỏi ký túc rồi."

"Đồ đạc em để ở căn nhà lúc nãy kể."

"Tối nay em qua đó ngủ."

Ngập ngừng một chút.

Cậu bổ sung:

"Dù chưa từng có người ở."

"Chăn ga cũng chưa có."

"Đồ đạc phủ đầy bụi."

"Nhưng không sao..."

Lục Triệu mất kiên nhẫn c/ắt ngang.

"Em nói linh tinh gì vậy?"

"Chỗ đó ở được à?"

"Mai mang hành lý về đây."

"Từ giờ ở với anh."

Chu Trạch Phong cố nén niềm vui đang n/ổ tung trong lòng.

"Như vậy..."

"Có ngại quá không?"

"Thật ra em còn định mời anh sang ở nhà em..."

Lục Triệu liếc cậu.

Như nhìn một kẻ ngốc.

"Tối qua sao không thấy em ngại?"

"Giờ mới biết ngượng?"

"Còn là đàn ông không?"

Chu Trạch Phong nghiến răng cười.

"Có phải đàn ông hay không..."

"Lát nữa anh thử sẽ biết."

Lục Triệu chỉ lắc đầu.

Tiếp tục cúi xuống ăn mì.

Chu Trạch Phong hoàn toàn không đoán nổi.

Rốt cuộc Lục Triệu còn say.

Hay đã tỉnh.

Nếu còn say.

Thì nói năng vẫn rất rõ ràng.

Còn biết đấu khẩu.

Nhưng nếu tỉnh rồi.

Thì sao lại dễ dàng để cậu dẫn dắt như thế.

Theo tính cách thường ngày.

Ít nhất cũng phải cãi qua cãi lại vài hiệp.

Mãi đến...

Nửa tiếng sau.

Chu Trạch Phong mới có được đáp án.

Chu Trạch Phong cảm thấy ở bên Lục Triệu chẳng khác nào mở hộp m/ù.

Cậu chẳng bao giờ biết lần sau mình sẽ khám phá ra thêm một mặt nào khác của hắn.

Giống như lúc này.

Sau khi s/ay rư/ợu, Lục Triệu không còn cố chấp giằng co với Chu Trạch Phong nữa.

Hắn thoải mái ngả người lên lưng ghế sofa.

Nheo mắt lại.

Trông chẳng khác gì một con mèo đang được gãi cằm đến mức sung sướng.

Chu Trạch Phong ôm lấy hắn.

Cảm giác như đang ôm một vũng nước mềm mại.

Nụ hôn vừa dứt.

Chu Trạch Phong khẽ thở dốc.

Nhìn chằm chằm Lục Triệu.

Trong đầu còn đang tính xem làm sao "ăn sạch" người này.

Ai ngờ.

Lục Triệu bỗng ôm miệng.

Làm ra vẻ buồn nôn.

Chu Trạch Phong: "..."

Không biết còn tưởng.

Hôn cậu xong nên thấy buồn nôn.

Chu Trạch Phong chỉ biết bất lực.

Bế Lục Triệu vào phòng tắm.

Thấy hắn ôm bồn cầu khan cả buổi vẫn chẳng nôn được gì.

Rõ ràng bữa tiệc tối nay gần như chẳng ăn mấy.

Cậu nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.

Rồi quay sang xả đầy bồn nước nóng.

Lục Triệu cúi đầu.

Đôi mắt mơ màng.

Phản ứng chậm hẳn nửa nhịp.

Đến khi Chu Trạch Phong cởi áo giúp, hắn còn ngoan ngoãn giơ tay phối hợp.

Một lúc sau mới nhớ ra hỏi:

"Em cởi đồ anh làm gì?"

Chu Trạch Phong lườm hắn.

"Anh nghĩ em làm gì?"

Nói rồi véo nhẹ hắn một cái.

"Tắm."

"Người toàn mùi rư/ợu."

Lục Triệu cúi đầu ngửi ngửi mình.

"Nào có."

"Thơm mà."

Chu Trạch Phong hoàn toàn chịu thua.

Cậu sợ ở lại thêm sẽ không kiềm chế nổi.

Vội giúp Lục Triệu ngâm mình trong bồn nước nóng.

Đỡ hắn ngồi vững.

Rồi dặn:

"Đừng ngủ nhé."

"Em quay lại ngay."

Lục Triệu ngâm trong nước nóng.

Thoải mái đến mức h/ồn vía như bay mất.

Làm gì còn nghe thấy Chu Trạch Phong nói gì.

...

Chu Trạch Phong để hé cửa phòng tắm.

Rồi vào bếp.

Trong tủ lạnh vẫn còn vài quả trứng.

Mấy con tôm.

Một ít rau xà lách.

Trong tủ còn có th!t hộp và xúc xích.

Cậu lấy một gói mì.

Đun nước.

Nấu một bát mì nóng.

Trong lúc chờ nước sôi.

Chu Trạch Phong quay sang nhìn Lục Triệu trong phòng tắm.

Hắn đang cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ.

Đầu cứ gật lên gật xuống.

Khoảnh khắc ấy.

Trái tim Chu Trạch Phong mềm nhũn.

Như miếng sô-cô-la đang tan trên chảo nóng.

Ngọt ngào.

Ấm áp.

Khiến cậu bất giác bật cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
5 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm