Ngôi trường bất thường

Chương 11

30/08/2024 17:25

Chúng tôi cũng không còn chấp niệm về việc trả lời câu hỏi cuối cùng nữa.

Tôi cũng bắt đầu quen dần với giờ giấc sinh hoạt ở đây.

Ban ngày đi ngủ, ban đêm đi học.

Thi thoảng, tôi cũng sẽ cảm thấy trong bụng trống rỗng, hoặc là phía sau gáy truyền đến cơn đ/au.

Nhưng nhiều lúc tôi sẽ thiết kế kiểu tóc đẹp cho Đoàn Lê, cùng Hà Tái Nam thảo luận vị trí của ngôi trường này trên không gian bốn chiều, hướng dẫn Hầu Hiểu Văn biện pháp khắc phục hội chứng sợ xã hội, dần thay đổi từ người hướng nội thành người hướng ngoại.

Có lúc cái cây ngoài cổng trường có quả chín, bọn họ cũng lén lút hái mang về cho tôi ăn.

Chỉ là có một lần khi ăn xong vứt hạt đi bị những học sinh khác nhìn thấy, làm cho cả trường nháo nhào lên.

Và thật không may, buổi trưa hôm mà chúng tôi đi đến phòng học lầu trên, bị bảo vệ phát hiện ra động tĩnh của chúng tôi. Bác bảo vệ tội nghiệp ấy đã làm việc ở đây mấy chục năm rồi, bị dọa một cái, nói như nào cũng không chịu tiếp tục làm việc nữa.

Đương nhiên, 11 đến 12 giờ mỗi đêm, ba người bọn họ vẫn lặp lại quá trình t/ự s*t đó, người thì nhảy lầu, người thì tr/eo c/ổ.

Nhưng khi tôi tưởng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy, tôi gặp lại người thầy bí ẩn đó trên đường từ lớp học về phòng kí túc.

Chính là người… hoặc m/a đã giúp tôi làm thủ tục nhập học.Một cơn gió thổi qua, thầy ấy xuất hiện trước mặt tôi hệt như hôm đó thầy biến mất vậy.

“Kỉ Nhiễm Đăng, chúc mừng em.” Lần đầu tiên thầy ấy mở miệng nói chuyện với tôi, còn gọi cả tên tôi nữa: “Em phải rời khỏi đây rồi.”

Tên của tôi là… Kỉ Nhiễm Đăng?

Nhất nhiễm thiện tâm, vạn kiếp bất hủ.

Vạn đăng quảng chiếu, thiên lý thông minh.

(Khi đã nuôi dưỡng một trái tim nhân hậu, thì dù cho có gặp hàng vạn kiếp nạn cũng không bị dột nát bại hoại. Trăm ngọn đèn chiếu vào sẽ chiếu sáng hàng vạn dặm.)

Nhưng khi nghe tên của mình, dường như đã có chút xa lạ.

“Đi? Đi đâu?”

“Đi về.” Thầy ấy ngẩng đầu lên, nở một nụ cười thân thiện, “Em không thuộc về nơi này, nên trở về rồi.”

Tôi ngơ ngác nhìn thầy ấy, quay đầu lại, Đoàn Lê, Hầu Hiểu Văn và Hà Tái Nam đều đang cười với tôi.

“Tốt quá rồi, Nhiễm Đăng, cuối cùng cậu cũng có thể trở về rồi.”

“Phải cố gắng sống thật tốt nhé.”

...

Tôi tỉnh dậy trong phòng ICU.

Cơ thể không thể nào động đậy, cơn đ/au dữ dội từ sau gáy truyền đến.

Xung quanh toàn những các loại ống dẫn và máy móc tôi chưa từng thấy qua.

“Tiểu Đăng…” Mẹ tôi vừa khóc vừa nhào đến chỗ tôi, sống mũi tôi hơi cay, không nhịn được rơi vài giọt nước mắt.

“Con gái, con gái của mẹ, tốt quá rồi, tốt quá rồi…”

Mẹ không ngừng vuốt ve khuôn mặt của tôi, lau đi những giọt nước nước còn đọng trên khóe mắt.

“Tốt quá rồi… Bọn s/úc si/nh kia, bọn chúng vừa bị phán tội thì con đã tỉnh rồi, tốt quá rồi, tốt quá rồi…”

Mẹ tôi miệng nói không ngừng, nhưng tôi nhìn lên cái đèn trên trần nhà, trong lòng bất chợt có chút trống rỗng.

Thì ra hôm đó, tôi không bị gi*t ch*t rồi mang đi ch/ôn, mà là được c/ứu sống rồi.

Cho nên có lúc tôi sẽ cảm thấy đói, sẽ có bóng, là do tôi vẫn chưa hoàn toàn mất đi sự sống trong phòng cấp c/ứu?

Mẹ vừa nói, bọn chúng vừa bị tòa phán tội…

Là do, tôi được lấy lại công bằng, nên tôi mới có thể rời khỏi ngôi trường đó?

Nhưng mà, nếu như “cái ch*t” của tôi không phải là vô ích, không phải là không có ý nghĩa gì…

Vậy bọn họ thì sao?

Bọn họ còn có thể quay trở về không?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?