Buổi tối đúng giờ Từ Nhiễm quay lại phòng bệ/nh cùng xe th/uốc của mình. Cửa phòng bệ/nh vừa mở ra, cậu có chút ngạc nhiên khi Khương Học Lĩnh vẫn ngồi tựa vào gối, dáng vẻ như lúc cậu rời khỏi, gương mặt thẩn thờ nhìn khung cảnh thành phố bên ngoài cửa sổ. Mang theo nổi lo âu cùng sự thất vọng nào đó. Nghe tiếng cửa, anh quay đầu lại, nhìn thấy Từ Nhiễm, đôi mắt buồn ban nãy lại chứa đầy nước mắt, giọt lệ ấy cứ vươn mãi trên mi không chịu rơi xuống, quật cường giống anh ấy vậy.
Từ Nhiễm không nói nhiều liền bước nhanh đến, lấy khăn tay trong túi đưa cho anh ta. Miệng an ủi
“Làm sao vậy, nếu th/uốc của tôi có hiệu quả tốt với anh, anh có thể nhanh chóng về nhà và sinh hoạt như bình thường, không cần chịu đ/au đớn mỗi lần đến kì thế này nữa, không vui sao?”
Khương Học Lĩnh đưa tay nắm lấy bàn tay đưa khăn của cậu, vuốt ve vài cái rồi nói
“Em có thích mùi m/áu không? Pheromone của tôi em gh/ét nó không?”
Từ Nhiễm không ngờ anh ta lại sầu n/ão vì vấn đề này. Cậu cười tươi, liền đưa còn lại xoa đầu anh ta, nói
“Không gh/ét mà. Anh đừng để ý quá nhiều đến nó”
“Nhưng cũng không phải mùi yêu thích của em đúng không? Có thể đổi mùi pheromone của mình không?”
Cuối cùng giọt nước mắt của anh ấy cũng rơi rồi. Một người đàn ông trưởng thành, sao có thể nước mắt dễ dàng thế nhỉ, hay vì anh ta là một diễn viên, có kinh nghiệm diễn xuất tốt. Nhưng nó chạm đến trái tim của Từ Nhiễm, hình ảnh này đẹp quá mức. Khiến cậu có xu hướng muốn an ủi anh ta nhiều hơn.
“Không đổi được đâu, anh biết mà. Nhưng chắc chắn sẽ có người thích mùi hương của anh, thích đến mức sẽ ôm anh đòi ngửi mỗi ngày đấy”
Đôi mắt của Từ Nhiễm quá sáng và chân thành khi nói điều này. Bất giác, Khương Học Lĩnh lại nghĩ x/ấu, anh giải phóng pheromone của mình, bao bọc ôm lấy Từ Nhiễm, lại có tình ôm lấy thắt lưng của cậu, dùi mặt vào đó hít sâu vài hơi, cảm nhận sự r/un r/ẩy của người trong vòng tay mình, anh, giọng ồm ồm nói
“Vậy người đó là em có được không? Tôi rất thích em, Nhiễm Nhiễm”
Từ Nhiễm như đang kiềm nén chính mình, cậu vỗ về sau lưng tên Alpha to x/á/c này, nhẹ giọng an ủi
“Tôi… có khi vì anh quá thích pheromone của tôi nên mới ỷ lại như thế thôi. Anh cũng như vậy”