"Biết anh đang cần tiền, ông Trần nói ứng trước cho anh 30 vạn."
Chiếc túi giấy dày cộm, nặng trĩu trong tay.
Cầm số tiền ấy, tôi trằn trọc suốt hai đêm liền, luôn cảm thấy đây chỉ là một giấc mơ.
Và, tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Tôi không phải tay mơ mới vào đời, tôi biết số tiền này nóng bỏng đến mức nào.
Làm việc ở Bệ/nh viện Vinh 7 năm, tôi leo lên chức chủ nhiệm, một tháng cũng chỉ hơn 40 vạn.
Ở đây cho tôi 50 vạn một tháng...
Nhưng th/uốc cho mẹ không thể ngưng.
Dù thế nào, tôi cũng phải nhận việc.
Điều khiến tôi sửng sốt là ngày đầu nhận việc, A Hào đã kéo tôi đi tới hiện trường.
"Chung cư cũ Vạn Hoa, lô 4 phòng 404, bệ/nh nhân họ Châu, u/ng t/hư gan giai đoạn cuối. Chắc ông cụ sẽ 'viên mãn' vào ngày vía Quan Âm."
"Ngày vía Quan Âm?"
Nghe tôi hỏi, A Hào bật cười.
"Hôm nay 18 tháng Chín âm lịch, chỉ còn một ngày nữa thôi."
"Anh chỉ cần canh giờ, ghi chép cẩn thận là được."
Ba giờ chiều, chúng tôi tới nơi.
Cầu thang chất đầy đồ đạc cũ kỹ, không khí ngập mùi ẩm mốc.
Cánh cửa sắt phòng 404 khép hờ, bên trong vọng ra tiếng trò chuyện rì rầm.
Tôi đẩy cửa bước vào, sững người.
Căn phòng khách chật hẹp lại chen chúc hơn chục người.
Vài người đàn ông trung niên xúm quanh bàn trà, cúi đầu nghiên c/ứu vài tờ giấy.
Hai người phụ nữ uốn tóc xoăn dựa tường nhâm nhi hạt dưa, mắt liếc về phía cửa phòng trong.
Còn một thanh niên ngồi xổm ở góc phòng lướt điện thoại, bên chân là túi nilon đen căng phồng.
Không giống cảnh thăm bệ/nh chút nào.
A Hào mặc kệ, kéo tôi tiến vào.
Tôi theo anh ta vào phòng ngủ, không khí trong phòng còn ngột ngạt hơn.
Mùi chất thải và th/uốc khử trùng lẫn vào nhau, khiến tôi buồn nôn.
Trên giường, ông lão g/ầy trơ xươ/ng nằm im lìm, nhịp thở mong manh khó nhận ra.
Cạnh giường đứng một đôi nam nữ, người phụ nữ đang ký giấy tờ, người đàn ông mải mê chơi game.
"Đây là con trai con gái của ông Châu."
"Còn đây là bác sĩ Ngô, cố vấn y khoa của chúng ta."
Nghe A Hào nói xong, người đàn ông ngẩng đầu nhìn tôi một cái, rồi lại cúi xuống tiếp tục chơi game.
Người phụ nữ chủ động chào tôi trước.
"Bác sĩ Ngô, làm phiền anh rồi."
Nói rồi, cô ta đưa một tờ giấy cho tôi.
Tôi nhận lấy và xem — đó là "Giấy đồng ý từ bỏ điều trị".
Bên dưới có một dòng chữ viết tay: "Tự nguyện từ bỏ mọi biện pháp can thiệp y tế tích cực sau 16:00 ngày 18 tháng 9 âm lịch."
"Cái này..."
Tôi buột miệng.
"Ngày 19 là ngày tốt."
Giọng người phụ nữ bình thản.
"Cha tôi đã vất vả cả đời, chúng tôi muốn ông ra đi viên mãn."
Đúng lúc này, tiếng nói chuyện từ phòng khách vọng vào.
"Tôi cược ngày 19 lúc 4:40:16! Ba vạn!"
"Vậy tôi cược 5:30:30! Năm vạn!"
"A Hùng, tiền mặt trong túi cậu đủ không đấy?"
Cả người tôi cứng đờ, quay phắt sang nhìn A Hào.
Anh ta vẫn cười toe toét.
"Toàn là bạn cũ với hàng xóm của ông Châu thôi! Họ tới tiễn đưa, tranh thủ hưởng chút công đức."
Nhưng tôi chợt nhận ra điều gì.
"Họ đang đ/á/nh cược cái gì?"
Nghe tôi hỏi, A Hào không giấu giếm nữa, chỉnh lại cổ áo hoa rồi cười:
"Chà! Biết ngay bác sĩ Ngô thông minh mà!"
"Họ đang cá độ giờ ‘viên mãn’ của ông Châu đấy!"
Anh ta vỗ vai tôi, cúi sát hơn.
"Bác sĩ Ngô, đây không gọi là c/ờ b/ạc nha! Phải gọi là ‘tiễn viên mãn’!"
"Người già ra đi đúng giờ, người nhà nhận tiền an tâm, người cược thắng vui vẻ."
"Là vẹn cả ba đường! Bồ T/át nhìn thấy cũng phải gật đầu!"
Nhưng nghe xong lời A Hào, tôi quay sang nhìn người bệ/nh trên giường, rồi nhìn ra phòng khách, chỉ thấy dạ dày mình cuộn lên.
"Bác sĩ Ngô, khôn khéo tí đi!"
A Hào vỗ vai tôi rồi đưa tập bệ/nh án.
"Việc của anh là ghi lại dấu hiệu sinh tồn."
"Đừng nghĩ ngợi lung tung!"
"Nhớ ghi chính x/á/c giờ tắt thở!"
"Đọc càng chuẩn, công đức càng viên mãn!"
Dứt lời, anh ta siết ch/ặt vai tôi.
Hiểu ý, tôi im lặng nhận tập hồ sơ.
Lật trang cuối thấy "Giấy Chứng Tử", cổ họng tôi nghẹn lại.
"Giấy chứng tử cần hai bác sĩ x/á/c nhận, phải làm tại bệ/nh viện hoặc nơi được cấp phép…"
"Ôi, bác sĩ Ngô."
A Hào kéo tôi ra cửa sổ.
Dưới góc phố, chiếc xe tải trắng in dòng chữ "Dịch vụ Tang lễ An tâm Thiên Thái" đỗ lộ liễu.
"Thấy không? Đã sắp xếp xong hết rồi."
"Đúng giờ, làm xong giấy tờ, xe dưới kia lên đón luôn."
"Dịch vụ trọn gói, người nhà khỏi lo, ông cụ an lòng!"
Anh ta đột nhiên ngừng lại.
"Nhưng bác sĩ Ngô này, đôi khi, đối với những người già không còn c/ứu được..."
"Buông tay, mới là hiếu thảo lớn nhất!"
Câu nói như gáo nước lạnh dội thẳng vào tim.
Tôi chợt hiểu ra tất cả.
Lý do A Hào nhiệt tình giới thiệu tôi tới đây…
Tôi bắt đầu ghi chép dấu hiệu sinh tồn.
Kéo mép chăn, bộ xươ/ng sườn lồi hẳn dưới lớp da vàng vọt.
Nhịp tim yếu nhưng đều.
Hơi thở nông nhưng còn.
Đồng tử phản ứng với ánh sáng.
Ông cụ vẫn còn sống.
Nhưng chỉ là tại thời điểm này thôi.
[15:20, nhịp tim 58, nhịp thở 12.]
Thấy tôi ghi chép, người đàn ông bước tới giường, cúi xuống nhìn mặt cha.
"Bác sĩ Ngô, chừng nào thì…?"
Tôi tránh ánh mắt anh ta: "Khó nói lắm, còn tùy—"
"Bác sĩ trước bảo chỉ trong hai ngày nữa thôi!"
Người đàn ông c/ắt ngang tôi, giọng điệu có sự khẩn thiết lạ lùng.
"Ngày 19 lúc 2 giờ, chắc là gần rồi nhỉ?"
"Sẽ không kéo dài qua vía Quan Âm đâu!"
Lúc này, phòng khách lại vọng ra tiếng đặt cược.
"Cược thêm 2 vạn!"
"Ê, A Hùng mày chơi lớn vậy?"
"Chắc ăn mà! Con ông cụ bảo ổng không qua nổi trưa mai đâu!"
Tôi nhìn ông lão trên giường.
Ông bỗng động đậy, ngón tay g/ầy guộc hơi co lại, như muốn nắm lấy điều gì.
Nhưng trong phòng không ai để ý.
Ngoại trừ tôi...