Ba giờ chiều hôm sau, Chu Hà họp xong từ công ty trở về, chúng tôi lái xe tiến về phía sạp hàng nọ. Nhưng khi đến nơi, tôi lập tức sững sờ. Cả con phố vắng tanh, những sạp hàng rong đã biến mất tăm. Bên cạnh có dựng một tấm biển, trên đó viết: “Do chỉnh trang đô thị, các sạp hàng trên phố tạm thời đóng cửa, dự kiến một tháng sau mới khôi phục hoạt động bình thường.”
Chu Hà nhìn thấy tấm biển bèn thở dài:
“Bội Bội, xem ra chúng ta đành phải đợi một tháng nữa mới quay lại được rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm tấm biển, trong lòng vô cùng khó chịu. Tại sao không chỉnh trang sớm, không chỉnh trang muộn, mà cứ nhằm ngay lúc tôi định đến mới bắt đầu? Trên đời có chuyện trùng hợp đến vậy sao? Nhưng sự đã rồi, tôi cũng hết cách, chỉ đành đợi dịp khác quay lại.
Dù vậy, tôi không theo Chu Hà về nhà mà lấy cớ tâm trạng không tốt, muốn đi dạo một mình cho khuây khỏa. Chu Hà khuyên can không được, đành phải lái xe rời đi trước. Tôi lầm lũi rảo bước trên con phố có phần đìu hiu, nhớ lại những khoảnh khắc vui vẻ cùng Hiểu Lệ nơi đây, cõi lòng lại thêm trĩu nặng. Thời gian tôi quen biết Hiểu Lệ chẳng hề ngắn hơn Chu Hà, giờ cô ấy đi rồi, tôi thật sự không biết sau này mình phải làm sao.
Đi được một lúc, tôi thấy hai cô mặc đồng phục quản lý trật tự đô thị tiến lại gần. Cuộc đối thoại của họ đã thu hút sự chú ý của tôi.
“Mấy cái sạp này cuối cùng cũng dọn xong, mệt ch*t đi được.”
“Đều tại gã thanh niên ban sáng, nếu không phải cậu ta tố cáo thì chúng ta đâu có thêm một đống việc thế này.”
Cơ thể tôi run bần bật, một suy nghĩ k/inh h/oàng không thể kìm nén dâng trào trong tâm trí. Bước nhanh đến trước mặt hai cô, tôi chỉ vào bức ảnh Chu Hà trên điện thoại, r/un r/ẩy hỏi:
“Cô ơi, người đến tố cáo ban sáng có phải là người này không ạ?”
Cô nhân viên nheo mắt nhìn một lúc rồi gật đầu cái rụp: “Tôi không nhớ nhầm đâu, chính là cậu ta!”
Trời đất xung quanh tôi phút chốc quay cuồ/ng, tôi suýt chút nữa không đứng vững. Chu Hà ban sáng hoàn toàn không hề đi họp, để ngăn tôi đến sạp hàng đó, anh ta đã trực tiếp báo cáo dẹp lo/ạn cả con phố này. Tại sao anh ta lại làm như vậy? Tại sao phải ngăn cản tôi đến đó? Tôi dám cá mười mươi rằng tuyệt đối không phải vì anh ta sợ tôi đi nghe truyện m/a rồi t/ự s*t giống Hiểu Lệ.
Người đàn ông ngày ngày chung chăn gối với tôi, rốt cuộc đang che giấu tôi chuyện gì? Tôi cắn ch/ặt răng, trong lòng thầm thề, nhất định phải điều tra rõ ngọn ngành sự việc.
“Cô ơi, cho cháu hỏi, cô có biết ông chủ sạp b/án truyện kinh dị kia không?”
Cô nhân viên lắc đầu: “Nhiều sạp hàng thế này, sao tôi có thể biết hết được?”
Cũng phải, con phố này có biết bao nhiêu người b/án hàng rong, bây giờ tôi muốn tìm được ông chủ đó quả thật chẳng khác nào mò kim đáy bể. Ngay lúc tôi sắp tuyệt vọng, cô nhân viên lại lên tiếng:
“Cháu có thể sang khu chung cư Minh Viễn cạnh đây xem thử. Ở đó giá thuê rẻ, lại gần, mấy người b/án rong phần lớn đều trọ ở đấy.”
Tinh thần tôi lập tức xốc lại, sau khi cảm ơn cô, tôi cắm đầu cắm cổ chạy thẳng về phía chung cư Minh Viễn. Khu Minh Viễn cách con phố này chỉ khoảng mười phút đi bộ. Đây là một khu tái định cư cũ kỹ, bên trong tồi tàn bẩn thỉu, nước thải chảy lênh láng trên mặt đất, một thứ mùi kỳ lạ cứ xộc thẳng vào mũi tôi. Dưới tầng trệt chất đầy những chiếc xe đẩy và đồ lề buôn b/án. Tôi trừng lớn hai mắt, ánh nhìn đảo liên tục, hy vọng có thể tìm thấy tấm biển b/án truyện kinh dị kia.
Nhưng tôi đã lùng sục khắp cả khu chung cư mà vẫn bặt vô âm tín. Đúng lúc tôi định tìm lại vòng thứ hai, cánh cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở toang, một bàn tay thò ra bịt ch/ặt lấy miệng tôi rồi lôi tuột vào trong. Cùng lúc cánh cửa đóng sập lại, tôi nhìn thấy chiếc áo choàng đen trùm đầu quen thuộc.
Tôi dùng sức vùng khỏi tay hắn, kích động hét lớn:
“Rốt cuộc anh đã nói gì với bạn tôi, tại sao bọn họ lại t/ự s*t!”
Kẻ trùm đầu không đáp lời, mà chậm rãi tháo chiếc mũ xuống ngay trước mặt tôi. Khi nhìn rõ khuôn mặt ẩn sau lớp mũ ấy, tôi như bị điện gi/ật, hoảng lo/ạn hét lên một tiếng.