Chúc Em Vạn Sự Như Ý

Chương 14

23/07/2025 18:00

Tôi ngồi xổm nhổ sạch một khoảng cỏ lớn trong bồn hoa nhưng Tống Hà vẫn chưa đến.

Cảm xúc phấn khích đã lắng xuống từ lâu, thậm chí tôi còn bắt đầu nghĩ rằng lần này không lẽ anh thật sự đang đùa giỡn với mình.

Khi tôi chuẩn bị di chuyển sang chỗ khác để tiếp tục phá hủy khu vực xanh tiếp theo, giọng nói của Tống Hà vang lên phía sau.

"Mạnh Quyết"

Anh ấy thở hổ/n h/ển.

Hoá ra anh cũng chạy đến à.

Trái tim lại bắt đầu đ/ập lo/ạn xạ không kiểm soát.

Tôi từ từ đứng dậy, vẫn không tránh khỏi việc bị tê chân chóng mặt do ngồi xổm lâu.

Bàn tay Tống Hà vững vàng đỡ lấy tôi, mùi hương lạnh dễ chịu ùa vào mặt, trong khoảnh khắc đưa tôi trở về đêm chung gối đó.

Thực ra khoảng thời gian này vì chuyện tốt nghiệp và thực tập mà tôi đã lâu không ngủ một giấc yên bình như thế.

"Em biết việc đáp lại đại diện cho điều gì không?"

Trời đã gần sáng, đèn đường khu dân cư tắt, ánh mắt Tống Hà còn ch/áy bỏng hơn cả mặt trời mọc.

Tôi không dám nhìn thẳng, anh không buông tha nắm lấy cằm tôi bắt tôi nhìn anh.

"Ừm. Em dường như biết thích là gì rồi."

Hơi thở anh ngưng lại một chốc, ngay sau đó khóe miệng nhếch lên một chút nụ cười.

"Ồ? Là gì?"

Tôi vẫn còn ngại ngùng, nhưng tôi đã quyết định đối diện với nội tâm mình.

Câu trả lời đã được đưa ra từ năm tôi bảy tuổi.

"Tống Hà, em thích được ở bên anh."

Lời vừa dứt, anh không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn tôi, ánh mắt từng chút một trở nên ch/áy bỏng.

Tôi bị anh nhìn đến nóng bừng má, đang định quay mặt đi lùi lại một chút thì vánh tay vòng quanh eo bỗng siết ch/ặt, cả người tôi bị anh ghì vào lòng.

"Mạnh Quyết. Em muốn yêu anh không?"

Chúng tôi áp sát nhau, khi nói ngựk hai chúng tôi rung lên.

Bước tiếp theo sau khi hiểu lòng nhau, chính là ở bên nhau.

Nhưng mà... anh sắp định cư ở nước ngoài rồi, tôi không muốn anh vì tôi mà từ bỏ cuộc sống hiện tại, tôi cũng không muốn theo anh đến một môi trường hoàn toàn xa lạ.

"Anh đã hủy vé máy bay rồi, em không từ chối nữa đúng không?”

"À?" Tôi há hốc mồm, "Không phải anh…”

"Không có gì để ăn, không có gì để chơi, lại còn không có nơi nào có em, anh đã chán ngấy từ lâu rồi."

Ánh sáng ban ngày dần ló rạng, tôi nghe thấy tiếng người tiếng xe từ đằng xa vọng lại.

Nếu có ai đi về phía này thì sẽ thấy tôi và Tống Hà đang ôm ch/ặt lấy nhau như đang ngoại tình.

Vẫn nên cho một danh phận minh bạch đi.

"Vậy làm người yêu, bắt đầu từ bây giờ..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0