Tôi đã dây dưa yêu h/ận với Tưởng Dặc suốt mười sáu năm.
Đến tận cuối đời, tôi vẫn không hiểu nổi giữa yêu và h/ận, rốt cuộc thứ nào nhiều hơn.
Tôi chỉ cảm thấy, được giải thoát như thế này cũng tốt.
Sau khi sống lại, tôi nhìn cậu bé trước mặt chỉ lớn hơn mình một tuổi, âm thầm thở dài.
Chúng tôi đều là nạn nhân của gia đình nguyên sinh.
Tôi đ/ập vỡ cây kẹo mút duy nhất trong tay, chia cho anh một nửa.
“Anh à, sau này chúng ta chính là người một nhà.”
Tưởng Dặc ngậm nửa viên kẹo, đôi mắt vẫn đầy cảnh giác.
Anh không biết tôi vừa đi qua một đời dài đến mức nào, cũng không biết bàn tay đang chìa về phía mình từng siết cổ anh, từng đẩy anh ra, từng ôm ch/ặt lấy anh trong khoảnh khắc cuối cùng.
Tôi cũng không biết một viên kẹo đã vỡ làm đôi có thật sự đủ để đổi hướng số phận hay không.
Nhưng ít nhất vào giây phút ấy, vị vải ngọt ngào tan trên đầu lưỡi, còn sự th/ù h/ận chưa kịp bén rễ sâu vào lòng hai đứa trẻ.
Tôi nghĩ, nếu ông trời đã bắt chúng tôi trở lại nơi bắt đầu, vậy thì lần này tôi sẽ thử bước về phía anh trước.
Dù chỉ là nửa bước.
Tránh được những sai lầm của kiếp trước, chúng tôi bình yên sống bên nhau hơn mười năm.
Tôi cứ ngỡ kiếp này sẽ tiếp tục như vậy.
Thế nhưng anh lại bất ngờ đưa cho tôi một chiếc nhẫn.
“Thanh Thanh, anh đã học được cách yêu một người rồi. Em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không?”