Lươn Suối Dương

Chương 15

16/01/2026 16:16

Cánh cửa lại bị đóng sầm.

Trái tim tôi như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Nỗi sợ hãi và hối h/ận đan xen trào dâng, khiến tôi ngồi đứng không yên.

Nếu để ba phát hiện...

Không chừng tôi sẽ bị đ/á/nh ch*t mất.

Đang lúc tôi loay hoay nghĩ cách xử lý thì khách mới đã lục tục kéo đến.

Bận rộn tiếp đón, tôi chẳng còn thời gian nghĩ ngợi chuyện đó nữa.

Thời gian trôi qua trong những công việc lặt vặt.

Nhìn đồng hồ đã gần tới giờ hẹn.

Hồi hộp bước đến trước cửa phòng riêng số 1, tôi gõ cửa ba tiếng vừa phải.

"Ba ơi, có khách mới đến rồi ạ."

Chờ gần một phút mà trong phòng vẫn im ắng. Đúng lúc tôi định gõ thêm thì cửa mở.

Ánh mắt lạnh lùng của ba quét qua người tôi, khí thế áp đảo khiến tôi gần như nghẹt thở.

Tôi chẳng dám nhìn thẳng, chỉ sợ lộ ra sơ hở.

May thay, ông không nói gì cũng chần chừ ở lại.

Ba chỉ khẽ "Ừm" đáp lời rồi xách con lươn gần đất xa trời bước đi.

Đứng nguyên tại chỗ đợi thêm lát, khi chắc chắn ba không quay lại, tôi mới dám bước vào phòng riêng.

Phó Sinh ngồi dựa lưng vào ghế, mặt mày tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng lạ thường.

Thấy tôi vào, anh ta chớp mắt vài cái rồi mới hoàn h/ồn.

"Anh Phó, anh có muốn đổi trà không ạ? Quán tôi vừa có loại mới, hương vị rất ổn, để tôi pha cho anh nhé?"

Vừa nói tôi vừa tiến đến tủ trà, giả vờ lấy đồ pha trà.

"Không cần đâu, không cần đâu."

Phó Sinh vẫy tay, giọng nói hơi đuối: "Cảm ơn cô em, tôi ngồi đợi món lươn thôi..."

"Vâng ạ..."

Tôi mỉm cười gật đầu, nhân lúc anh ta không để ý nhanh tay nắm ch/ặt chiếc điện thoại.

"Vậy tôi không làm phiền nữa ạ, anh ngồi chờ một lát nhé."

Nói rồi tôi từ từ rút lui khỏi phòng, khép cửa cẩn thận.

Chỉ khi đã ngồi vào ghế sau quầy thu ngân, nỗi căng thẳng mới phần nào tan biến.

Tôi giấu chiếc điện thoại vào túi áo.

Dù rất muốn mở ra xem ngay nội dung bên trong nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc thích hợp.

Trong quán vẫn còn khách, ba tôi cũng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Đành phải đợi tối về phòng ngủ rồi mới kiểm tra được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nguyện Nguyện

Chương 10
Vì ngoại hình quá thanh tú, tôi thường bị bạn học trêu chọc. “Lâm Nguyện ấy à, nhìn kiểu như có thể sinh con được ấy.” Chỉ có Mạnh Chiêu đứng chắn trước mặt tôi: “Chúng mày nói mà không biết ngượng à?” “Đều là đàn ông cả, mẹ nó, tụi mày sinh thử một đứa cho tao xem?” Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay. Cậu ấy không biết… Tôi thật sự có thể sinh con. Sau này, trong một lần ngoài ý muốn, tôi mang thai. Cầm tờ kết quả kiểm tra chuẩn bị đi tìm Mạnh Chiêu, tôi lại nhận được một tấm thiệp đính hôn. “Nguyện Nguyện ngoan, chuyện trọng đại cả đời của tôi, cậu nhất định phải tới nhé!” Tôi cười khổ: “Được, nhất định rồi.” Đêm ấy, tờ kết quả kiểm tra và tấm thiệp đính hôn cùng hóa thành tro. Tôi không nói cho bất kỳ ai biết. Ngay đêm đó, tôi rời khỏi Hải Thị.
170
4 Ai cũng ngã thôi Chương 11
8 3 tháng còn lại Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm