"Dạng Dạng, anh về rồi đây."
Đúng lúc này, Tạ Ng/u vừa m/ua nước xong và bước tới.
Nghe vậy, tôi ngước nhìn anh ấy, nở một nụ cười dịu dàng và đong đầy hạnh phúc, tựa như đang nhìn người yêu sâu đậm của mình.
Hoàn toàn khác biệt so với thái độ dành cho Giang Trì Tự.
"Tạ Ng/u."
Tạ Ng/u vặn nắp chai rồi đút cho tôi uống nước, động tác vô cùng tự nhiên, hệt như đã từng làm vô số lần.
Anh ấy cưng chiều xoa đầu tôi.
"Uống từ từ thôi, em nghỉ ngơi đủ chưa?"
Tôi gật đầu, đầy ỷ lại mà kéo tay anh ấy: "Ưm."
Giang Trì Tự ch*t sững, cảnh tượng trước mắt khiến cơ thể anh ta cứng đờ, tâm trí trở nên hỗn lo/ạn.
Anh ta túm lấy cổ áo Tạ Ng/u, nghiến răng nói: "Hai người thế này là sao, Tạ Ng/u, chồng sắp cưới là có ý gì?"
Tạ Ng/u còn chưa kịp lên tiếng, tôi đã giành trước đẩy Giang Trì Tự ra.
Tôi nhíu mày nhìn anh ta: "Vị tiên sinh này, có chuyện gì thì cứ từ từ nói, xin đừng động tay động chân với bạn trai tôi."
Ánh mắt Giang Trì Tự lướt qua vẻ mặt chán gh/ét của tôi, anh ta ngẩn người giây lát.
Dường như có vài phần khó tin.
Bởi vì tôi chưa từng dùng ánh mắt như vậy để nhìn anh ta bao giờ.
Anh ta nghiến ch/ặt răng hàm, ánh mắt nhìn tôi mang theo vài phần hoang đường.
"Bạn trai em sao?"
Hệ thống: [Ký chủ, nhân vật chính dường như chỉ mất đi ký ức về cậu thôi, dạo này sức khỏe của Tiểu Ngư cũng tốt lên rồi, chắc chắn là giá trị tình yêu đã đầy, nhiệm vụ của chúng ta thành công rồi!]
Động tác của Giang Trì Tự khựng lại, biểu cảm phẫn nộ cứng đờ trên khuôn mặt, sau đó chuyển sang trống rỗng và mờ mịt.
Lúc này anh ta mới như sực tỉnh.
Giang Trì Tự: [Nhiệm vụ thành công rồi?]
Hệ thống: [Đúng vậy, bên tôi đã không còn thanh tiến độ nhiệm vụ nữa, giá trị tình yêu đã về 0, chắc chắn là do nhiệm vụ đã hoàn thành, nhân vật chính đã quên cậu nên nó mới bị làm mới về 0 đó.]
Giang Trì Tự: […Tôi biết rồi.]
Tôi cẩn thận vuốt lại cổ áo cho Tạ Ng/u, chẳng thèm để ý đến anh ta.
Tạ Ng/u rũ mắt nhìn chằm chằm vào tôi, tựa như nhìn mãi vẫn chưa thấy đủ.
Chờ tôi vuốt xong cổ áo cho anh ấy, anh ấy liền cúi đầu hôn chụt lên môi tôi một cái.
Mặt tôi đỏ bừng lên: "Anh làm cái gì vậy!"
Tạ Ng/u cong đôi mắt cười: "Anh không nhịn được, xin lỗi em nhé, đi thôi, chúng ta về nhà."
Giang Trì Tự đứng nhìn ở một bên, nắm đ/ấm siết ch/ặt rồi lại siết ch/ặt.
Dường như muốn nói điều gì đó, nhưng lại gắng gượng nuốt ngược trở vào.
Tôi đã quên anh ta.
Là do chính anh ta khiến tôi quên đi.
Đây là điều anh ta muốn, đúng như ước nguyện của anh ta rồi.
Trước khi đi, Tạ Ng/u liếc nhìn Giang Trì Tự, chẳng hề để tâm đến hành động ban nãy của anh ta chút nào.
Vẻ mặt vô cùng thoải mái tự nhiên.
"Vậy tôi và Dạng Dạng về nhà trước đây, hai người cứ từ từ chơi nhé."
Nói xong, anh ấy nắm lấy tay tôi định rời đi.
Giang Trì Tự lại phá lệ mà gọi chúng tôi lại.
Sắc mặt anh ta âm trầm, cười như không cười nhìn về phía Tạ Ng/u.
"Tạ Ng/u, đã tình cờ gặp nhau rồi, hay là cùng ăn bữa tối đi?"
Tạ Ng/u quay đầu lại nhìn anh ta: "Được thôi."