17
Trên đường trở về kinh đô.
Đêm nào A huynh cũng ôm ta rất ch/ặt.
Ch/ặt đến mức ta gần như không thở nổi.
Ta tức gi/ận hỏi hắn vì sao lại như thế.
Huynh trưởng đáp:
“Nếu không ôm ch/ặt đệ.”
“Đệ lại giống hai năm trước.”
“Lén lút bỏ chạy mất.”
“A Man.”
“Uy tín của đệ trong lòng ta đã về số không rồi.”
Ta chỉ biết cười trừ cho qua.
---
Đến khi trở lại kinh thành.
Ta mới biết rốt cuộc mình đã ép huynh trưởng phát đi/ên đến mức nào.
Lúc hắn khóa một sợi xích lên cổ chân ta.
Cả người ta đều ngơ ngác.
“Tống Ngưỡng Chỉ!”
“Huynh đang làm gì vậy?”
“Đệ không muốn cái xích sắt này!”
Trong mắt huynh trưởng tràn đầy vẻ cố chấp.
“A Man.”
“Hai năm trước đệ nói yêu ta.”
“Chớp mắt đã giả ch*t rồi bỏ ta lại.”
“Ta không dám đ/á/nh cược.”
“Đệ thật lòng yêu ta.”
“Hay chỉ muốn tìm cơ hội bỏ chạy thêm lần nữa.”
“Nếu đã hứa ở bên ta cả đời.”
“Thì không được nuốt lời.”
Ta nằm trên giường.
Hơi thở hắn lướt qua bên tai.
...
Trong cơn mơ màng.
Nhìn dáng vẻ bất an được mất của huynh trưởng.
Ta đột nhiên muốn khóc.
Hai năm xa cách.
Đã giày vò hắn đến gần như phát đi/ên.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
Nghiêm túc nói:
“A huynh.”
“Đệ yêu huynh.”
“Đệ sẽ không để huynh cô đơn nữa.”
Sau đó.
Ta chủ động hôn hắn.
Hắn ngây người.
Một lúc sau.
Ta cảm thấy vai áo hắn ướt đi.
“A huynh...”
“Huynh khóc sao?”
Ta đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt hắn.
Nghe hắn khàn giọng nói:
“Ta sẽ không nh/ốt đệ đâu.”
“Chỉ là dọa đệ thôi.”
“Chìa khóa đang treo trên cổ đệ đấy.”
Ta cúi đầu nhìn thứ treo trên cổ mình.
Chính là sợi dây chuyền hắn tặng khi xây tòa lầu các trong cung.
“Vậy là từ lúc đó huynh đã muốn nh/ốt đệ rồi?”
“Tống Ngưỡng Chỉ.”
“Huynh đúng là một ca ca x/ấu xa.”
Hắn bật cười.
“Ừm.”
“Ta vốn là đồ khốn.”
18
Năm thứ tư của triều đại mới.
Huynh trưởng và ta tổ chức một hôn lễ vô cùng long trọng.
Đại xá thiên hạ.
Kỳ Hoa vào cung thăm ta.
Hiện nay nàng đã được phong làm Dị tính vương.
Là nữ tướng đứng đầu thiên hạ.
Là cái đùi vàng của ta.
Nàng cười nói:
“Điện hạ cũng đến tuổi thành thân rồi.”
“Bệ hạ yêu thương và kính trọng ngài như vậy.”
“Nếu Quý di dưới suối vàng biết được cũng sẽ an lòng.”
“Hồi nhỏ Quý di còn nhìn tã lót của ngài rồi lo lắng không biết ngài có thể bình an lớn lên hay không đấy.”
Ta cười hỏi:
“Kỳ tướng quân định làm gì tiếp theo?”
Nàng đáp:
“Thiên hạ đã không còn chiến sự.”
“Ta định mở nữ học.”
“Sau này chắc sẽ rất bận.”
“Không thể thường xuyên vào cung thăm ngài nữa.”
“Nếu bị b/ắt n/ạt thì cứ nói với ta.”
“Dù sao ta cũng coi như nửa nhà mẹ đẻ của ngài.”
Hai người chúng ta lập tức cười thành một đoàn.
---
Hoàng huynh nhìn bọn ta.
Nghiêm túc nói:
“Chuyện đó sẽ không xảy ra.”
Kỳ Hoa phất tay.
“Hừ.”
“Không biết năm xưa là ai gh/en đến mức uống cả vò giấm.”
“Còn cố ý sắp xếp bao nhiêu mỹ nam bên cạnh ta.”
“Chỉ để đệ đệ mình không cưới ta.”
“Đa tạ thịnh tình của bệ hạ.”
“Ta vui vẻ nhận hết rồi.”
“Ta đi đây, A Man.”
“Đừng nhớ ta nhé.”
Nói xong nàng rời khỏi điện.
---
Ta quay đầu nhìn huynh trưởng.
Không ngờ hắn chẳng hề chột dạ.
“Thích một người.”
“Đương nhiên không muốn nhường người ấy cho ai.”
“Năm đó ta gh/en muốn ch*t.”
“Ta sợ đệ rời xa ta lắm.”
Ta nắm lấy tay hắn.
Nhẹ giọng nói:
“Sau này sẽ không như thế nữa.”
“A Man sẽ luôn ở bên cạnh ca ca.”
Ngày tháng của chúng ta.
Vẫn còn rất dài.
_END_