GIẤY DỰ THI MA QUÁI

Chap 7 - Hết

13/04/2026 11:23

“Cầm thẻ dự thi của Trương Lệ, em sẽ trở thành Trương Lệ. Có lẽ Trương Lệ biết hắn ta là ai.”

Tôi ngay lập tức hiểu ra ý của cô ấy. Thật ra, khoảnh khắc nhận lấy thẻ dự thi, đầu óc tôi đã mơ màng, cảm giác như mình chính là Trương Lệ. Và khi bước vào tòa nhà này, những ký ức lại ùa về nhiều hơn.

Sự liên kết kỳ lạ giữa tôi và Trương Lệ có lẽ chính là lý do tôi được chọn để bước vào thế giới này. Mục đích là để tìm ra kẻ đã b/ắt n/ạt Trương Lệ.

Thời gian rất gấp, tôi nhanh chóng đưa ra quyết định. Làm theo lời cô Thái chỉ dẫn. Tôi vứt chiếc thẻ dự thi của mình xuống đất. Tay nắm ch/ặt thẻ dự thi của Trương Lệ.

Tôi đã trở thành Trương Lệ.

Ngay lập tức, những ký ức đ/au khổ ùa về.

24.

Bài thi đã làm xong bị x/é nát.

Bị nh/ốt trong nhà vệ sinh của trường.

Tan học bị chặn lại ở góc đường, bị t/át.

Bị ép chụp những bức ảnh không đứng đắn, ngay trong nhà vệ sinh tầng hai của tòa nhà này.

Muốn nói cho thầy cô và ba mẹ, nhưng lại bị đe dọa sẽ công khai những bức ảnh đó!

Bị sự tuyệt vọng và đ/au khổ giày vò không ngừng nghỉ.

Chỉ cần thi xong Đại học, vào được Đại học, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Tôi không ngừng tự an ủi mình.

Một ngày trước kỳ thi, tôi đột nhiên nhận được một tin nhắn: [Giúp tao gian lận, nếu không tao sẽ công khai những bức ảnh đó, cả đời mày sẽ bị h/ủy ho/ại!]

Tôi nhìn những bức ảnh không thể chấp nhận được, cuối cùng vẫn khuất phục.

Tuy nhiên, trong bài thi đầu tiên, đã xảy ra chuyện.

“Thí sinh Trương Lệ, gian lận thi cử, chấm dứt bài thi này, kết quả bài thi không hợp lệ, hủy tư cách dự thi.”

Xong rồi.

Mọi thứ đều đã kết thúc.

Sự tuyệt vọng đó, gần như khiến tôi nghẹt thở.

Cảnh tượng đột ngột chuyển. Tôi xuất hiện trên tầng thượng.

“Tại sao? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Tôi đã làm gì sai?” Tôi gào lên x/é lòng.

“Bởi vì mày quá xuất sắc, tao chỉ muốn kéo mày xuống. Với lại, tại sao tao tỏ tình mà mày lại từ chối?”

Giọng nói đó gh/ê t/ởm và nhớp nháp, giống như một con rắn đ/ộc. Lòng tôi vừa k/inh h/oàng vừa phẫn nộ. Tại sao lại có một người kinh t/ởm đến thế?

Tại sao lại có một người đ/ộc á/c đến thế?

Tôi đột nhiên quay đầu lại, cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của á/c q/uỷ đó.

Rất quen!

25.

Tôi đột ngột mở mắt.

Tôi sờ lên mặt mình, là khuôn mặt của tôi.

Chiếc thẻ dự thi trong tay, đã được đổi lại thành thẻ dự thi của tôi.

Tôi đã nhớ lại tất cả.

Kẻ đã b/ắt n/ạt Trương Lệ. Chính là tôi.

Tên tôi là Vương Cảnh. Tôi mới là kẻ sát nhân.

Tôi vừa thích cô ấy, lại vừa gh/en tị với cô ấy. Vì vậy, tôi đã muốn kéo cô ấy từ trên cao xuống.

Kéo vào vũng lầy!

Nhìn cô ấy vùng vẫy, tuyệt vọng, van xin tôi. Tôi tận hưởng nỗi đ/au của cô ấy.

Tôi tận hưởng sự tuyệt vọng của cô ấy.

Sau khi cô ấy t/ự s*t, tôi đã chuyển trường. Đến một trường khác, học lại lớp 12.

Cô Thái Minh Vi cầm thẻ dự thi của Trương Lệ, nhìn tôi từ trên cao xuống: “Đau khổ không? Những gì Trương Lệ đã phải chịu đựng, còn đ/au khổ hơn em gấp trăm lần.”

“Trương Lệ c.h.ế.t rồi, còn em vẫn có thể đi học, đi làm, kết hôn một cách bình thường, điều này có công bằng không?”

Cô Thái tiến lại gần tôi, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Học sinh thì phải lo học, tại sao lại đi b/ắt n/ạt người khác? Trương Lệ của tôi, chính là nhảy từ đây xuống.” Cô Thái đột nhiên đưa tay ra, đẩy tôi một cái.

Cơ thể tôi ngã về phía sau. Cuối cùng, tôi nhìn thấy một đôi mắt, giống như của cô Thái.

Không, là của Trương Lệ.

Rầm!

26.

“Sáng hôm nay, trên đại lộ XX, hai chiếc xe hơi đã va chạm. Người ngồi ở ghế phụ của một trong hai chiếc xe, bị thương nặng ở đầu và hôn mê, đã t/ử vo/ng sau khi cấp c/ứu không thành công. Được biết, nạn nhân là một thí sinh đang trên đường đi thi Đại học…”

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ game kinh dị sinh tồn khác do Én đã đăng trên MonkeyD nè, các bạn iu tìm theo tên sẽ ra nha:

Tên truyện: Trò Chơi Bách Q/uỷ

Tác giả: Ẩn danh

Đúng lúc nửa đêm ngày rằm tháng Bảy, tôi vô tình lướt thấy một buổi livestream: 【Trò chơi Bách Q/uỷ bắt đầu, livestream giế* n g ư ờ i ngẫu nhiên.】

Tôi định lướt qua, nhưng lại trông thấy một bóng người quen thuộc.

Đó chẳng phải là quản lý ký túc xá nữ của bọn tôi sao?!

Dì Vương – quản lý ký túc – đang quỳ ngồi trong vũng m á u, nét mặt yên bình. Một con d a o cắm vào sau đầu bà, toàn bộ hộp sọ dường như đã bị khoét rỗng.

Tôi không thể tin nổi vào mắt mình, lập tức bật dậy khỏi giường.

Máy quay rung lắc, hung thủ lục lọi trên người dì Vương, moi ra một chùm chìa khóa to tướng.

“Giờ sẽ rút ngẫu nhiên một phòng ký túc. Người bị chọn nhớ đóng kín cửa sổ, trò chơi chính thức bắt đầu.”

Tiếng loạt soạt vang lên khi hắn lục tìm. Hung thủ tiện tay rút một chiếc chìa khóa.

Tôi ngây người nhìn chằm chằm vào màn hình, lông tóc dựng đứng.

Số hiệu trên chìa khóa: 412.

Chính là... phòng của tôi!

1.

“Các cậu thấy giấc mơ tối qua của tớ có phải quá kịch tính không?”

Trước khi đi ngủ, tôi tiện miệng kể lại cơn á/c mộng đêm qua cho mấy cô bạn cùng phòng.

Học bá Chu Thải dừng việc học lại.

Cô bạn thân Liễu Tụ tháo tai nghe ra.

Cả hai đều nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

Chu Thải tròn xoe mắt: “Cậu có phải... còn gửi livestream đó vào nhóm ký túc, rồi mới tỉnh lại không?”

Tôi mơ màng gật đầu.

Liễu Tụ cũng dè dặt nói: “Chị Dương à... ID của streamer đó... có phải là Bách Q/uỷ Minh Nguyệt không?”

Tôi sững người, buột miệng: “Sao cậu biết?!”

Cái ID kỳ quái đó khiến tôi ấn tượng cực sâu, nhưng tôi chưa từng nhắc đến với ai cả!

Cả hai liếc nhìn nhau, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

“Chúng mình hình như... đã mơ cùng một giấc mơ.”

2.

Sau khi kiểm tra hàng loạt chi tiết, tôi mới chắc chắn là họ không đùa.

Điều kỳ dị hơn là – đúng nửa đêm nay chính là Lễ Trung Nguyên.

Sắc mặt Chu Thải trầm xuống như nước: “Ba người mộng cảnh trùng khớp, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Hơn nữa chi tiết rõ ràng, thời gian trùng khớp.

“Mình nghi ngờ... đây là giấc mơ tiên tri.”

Liễu Tụ từ trước đến nay luôn yếu bóng vía, nghe vậy thì mặt mày tái nhợt: “Các cậu còn nhớ trong livestream có nói... đây là một trò chơi không?”

Tôi trầm ngâm: “Bách Q/uỷ... trò chơi?”

Liễu Tụ co người trên ghế, tay nắm ch/ặt lấy tay vịn: “Ừm... tớ chợt nhớ tới một truyền thuyết đô thị, hình như rất giống...

“Nghe nói có một loại á/c q/uỷ... nghiện dùng trò chơi để trêu đùa con người. Những người được chọn... sẽ bắt đầu bằng một giấc mơ tiên tri.

“Đó là thiệp mời, nhắc nhở người chơi – đã đến lúc căng n/ão lên rồi...”

Một cơn lạnh lướt qua tim tôi, lòng bàn tay rịn mồ hôi.

“Giữa đêm hôm khuya khoắt, càng nói càng thấy rợn người… Mình thà đối mặt với một tên giế* người bi/ến th/ái, còn hơn là gặp q/uỷ...” Nói vậy thôi, nhưng mắt tôi vẫn bất giác liếc nhìn đồng hồ.

23:57. Chỉ còn 3 phút nữa là đến nửa đêm.

Tôi chăm chú dõi theo kim giây, cảm giác ớn lạnh từ sống lưng lan ra khắp toàn thân.

Bỗng, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ: “Mình nghĩ ra cách này...

“Nếu mình không chạm vào điện thoại, sẽ không lướt phải livestream đó, vậy thì – có lẽ sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa!”

Chu Thải khẽ thở ra, nét mặt giãn đi đôi chút: “Ý cậu là... dùng hiệu ứng bướm để thay đổi chuỗi nhân quả?”

Tôi gật đầu, lập tức tắt màn hình điện thoại. “Cứ thử thì biết, còn hơn là ngồi chờ chế*...”

...

Nhưng khi thời gian càng đến gần, cảm giác an tâm tạm thời lại dần bị thay thế bởi nỗi bất an.

23:59:58.

23:59:59.

00:00:00.

Toàn bộ tòa nhà ký túc chìm trong tĩnh lặng.

Tôi thở phào một hơi, cười nhẹ: “Xem ra không có gì xảy ra cả...”

Chưa kịp dứt lời.

“Đinh——”

Cả ba chiếc điện thoại đồng loạt sáng lên.

Nhóm chat ký túc xá 412 bật ra một đường link.

【@Bạch Dương @Chu Thải @Liễu Tụ, mau xem livestream này, dưới lầu hình như có kẻ giế* người!】

3.

Ký túc xá chúng tôi có bốn người, còn một người nữa là Diêm Huyên Huyên, đang tắm trong phòng tắm công cộng tầng bốn.

Cô ấy tắm ít nhất cũng một tiếng mới ra, lại chẳng thân thiết gì mấy với bọn tôi, nên lúc hỗn lo/ạn không ai kịp nhớ đến.

Tôi r/un r/ẩy mở đường link cô ấy gửi đến:【Trò chơi Bách Q/uỷ bắt đầu, livestream giế* người ngẫu nhiên.】

Vẫn là một màn m á u me đầm đìa.

Hung thủ... vẫn rút trúng chìa khóa của phòng 412.

Diêm Huyên Huyên: “Mấy người không phải đắc tội ai rồi đấy chứ… mà thôi, tôi trốn tạm sang phòng khác đây.”

Giấc mơ lặp lại, cảm giác hư ảo khiến đầu óc tôi choáng váng.

Chẳng lẽ... thật sự là á/c q/uỷ tác oai tác quái?

Chúng tôi ba người nhìn nhau, sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt.

Chu Thải lập tức ra quyết định: “Mình đi khóa cửa! Liễu Tụ gọi cảnh sát! Bạch Dương kéo đồ nặng chắn cửa, nhanh!” Cô nhanh chóng lôi ra chùm chìa khóa, lao vút ra cửa, tra khóa và khóa trái từ bên trong.

Như vậy, dù bên ngoài có chìa cũng không mở được cửa nữa.

Sự điềm tĩnh và chu toàn của Chu Thải khiến tôi thấy an tâm hơn phần nào.

Tôi vội kéo hai cái ghế chắn ngang cửa, rồi cùng Chu Thải chất thêm chồng sách vở lên cao.

Liễu Tụ mồ hôi đầm đìa: “Không gọi được 110! Không có tín hiệu!”

Tim tôi thắt lại: “Livestream còn xem được mà, sao lại không có sóng?!”

Tôi và Chu Thải thử đi thử lại, quả nhiên… trừ phòng livestream giế* người và nhóm chat ký túc 412, tất cả các ứng dụng khác đều báo “Mạng không khả dụng”.

Mà livestream vẫn tiếp tục.

Hung thủ đang đi lên tầng. Màn hình mờ tối, không thấy lấy một sinh viên nào – cả tòa nhà cứ như bị bỏ hoang, rợn ngợp dị thường.

“Bịch... bịch... bịch...”

Tiếng bước chân trầm nặng, áp lực đến ngạt thở.

Ban đầu là bước chậm, sau đó gần như chuyển thành chạy.

Nhìn con số hiển thị – hắn đã lên đến tầng bốn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm