Công Chúa Điện Hạ Uy Vũ

Chương 5

13/10/2024 20:25

Sau khi Lục Nghiễn rời đi, công chúa gọi ta vào phòng nàng, ngồi trò chuyện cùng ta:

“Xuân Đào, bản cung nhận ra, ngươi khác trước kia rồi.”

Tim ta như thắt lại, cẩn thận tiến lại gần, ôm lấy cánh tay nàng:

“Điện hạ cũng khác trước rồi. Nô tỳ biết người đến từ một thế giới khác, nhưng nô tỳ không quan tâm, nô tỳ càng thích công chúa bây giờ hơn!”

“Nô tỳ đã được tái sinh, trước đây từng bị bọn họ h ã m h ạ i mà c h ế t một lần rồi.”

“Nô tỳ không muốn lại thấy đầu mình lại rơi xuống đất nữa, hu hu hu!”

Sau đó, ta lập tức kể lại hết những gì đã xảy ra trong nguyên tác, từ kết cục của chúng ta, đến hành động của Lục Nghiễn, Thẩm Thanh Uyển, và cả cả những gì thằng nhóc hoàng đế kia đã làm.

Ánh mắt công chúa thoáng vẻ kinh ngạc, rồi nàng lập tức đ/au lòng nâng mặt ta lên, c ắ n răng, ánh mắt đầy kiên định nói: “Bản cung nhất định sẽ không để ngươi lặp lại bi kịch của kiếp trước nữa!”

Tuyệt vời! Công chúa yêu ta biết bao!

Ta cứ tưởng rằng sau khi quét sạch đôi tra nam tiện nữ ấy, ta và công chúa có thể sống hạnh phúc bên nhau. Nhưng ai ngờ Lục Nghiễn lại vô liêm sỉ đến mức tìm đến Hoàng đế, cậu em vợ của hắn ta.

Hắn ta không hề biết x/ấu hổ, ngang nhiên vào cung, dựa vào cái miệng dẻo như kẹo kéo của mình, thuyết phục được Hoàng thượng ban hạ một đạo thánh chỉ.

Người tuyên chỉ, Đức công công là tâm phúc của Trưởng Công chúa, vẻ mặt khó chịu nhìn công chúa:

“Điện hạ, Phò mã gia nói rằng gần đây người đã vất vả vì những yến tiệc trong cung, nên hắn ta đã tìm cho người một nữ đầu bếp có tay nghề nấu nướng điêu luyện để chăm sóc cuộc sống hằng ngày của người.”

“Trước đó hắn ta làm người t ứ c g i ậ n, s ợ người không nhận nên mới xin chỉ của bệ hạ, mong bệ hạ đứng ra hòa giải.”

“Hoàng thượng cảm động trước tấm chân tình của phò mã dành cho công chúa, nên đã thay công chúa đồng ý rồi.”

Ta im lặng đỡ trán, thật đúng là không s ợ đối thủ giỏi như thần, chỉ s ợ đồng đội n g u như h e o.

Kiếp trước cũng vì tên hoàng đế chuyên chọc gậy bánh xe này mà công chúa mới rơi vào kết cục thảm thương như vậy.

Làm hoàng đế mà suốt ngày không lo chuyện triều chính, cứ thích can thiệp vào chuyện gia đình của tỷ tỷ mình.

Chẳng lẽ kiếp trước Lục Nghiễn đã c/ứu mạng của hắn hay sao mà lần nào khi công chúa quyết định hòa ly với Lục Nghiễn, hắn cũng xuất hiện làm người hòa giải, đẩy công chúa xuống vực thẳm.

Giờ chuyện công chúa Hoài Dương đuổi phò mã đã lan truyền khắp kinh thành, chẳng lẽ hắn không biết sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người không còn giữ lời hứa, tôi không cần nữa

Chương 8
Nhân dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, tôi lôi ra chiếc áo đôi mua từ mười năm trước. Lục Bạc Dữ từng hứa sẽ cùng tôi mặc nó để tham dự lễ kỷ niệm này. Anh ta ném chiếc áo sang một bên, giọng điệu bất lực: "Đường Âm, với tư cách là khách mời danh dự, mặc thế này không được trang trọng cho lắm." Lại là trang trọng. Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, tôi tham dự tiệc mừng công của anh ta và mặc một chiếc váy màu sắc rực rỡ. Vậy mà anh ta lại kéo tôi vào góc, nhíu mày: "Hôm nay toàn là bậc trưởng bối, em có thể ăn mặc đứng đắn một chút được không?" Kể từ ngày đó, tủ quần áo của tôi chỉ còn lại màu đen, trắng và xám, mỗi lần tháp tùng anh ta tham dự sự kiện, tôi đều như một cái bóng mờ nhạt. Tôi siết chặt chiếc áo phông đã hơi ố vàng, giọng run rẩy: "Đây là lời hứa của chúng ta năm xưa, rằng mười năm sau sẽ cùng nhau mặc nó trở về trường." Anh ta thở dài, như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện: "Đừng làm loạn nữa, những lời hứa trong quá khứ không cần phải cố chấp giữ lấy làm gì." Thế nhưng, khi Khương Ngữ Hạ mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn đầy vẻ phô trương, nắm tay anh ta làm nũng ngay trước cửa hội cựu học sinh.
Tình cảm
0