Thẩm Quyết xuất chinh ra tiền tuyến, bị một tên gián điệp Beta nằm vùng b/án đứng, chỉ cần bước lên phía trước một bước thôi là những tia laser càn quét kia đã có thể c/ắt đôi anh ra rồi.
Hồi đó tôi đang là một bác sĩ thực tập trong quân đội. Lúc thiếu nhân lực thì bị điều ra tiền tuyến chi viện. Bệ/nh nhân đầu tiên mà tôi đụng phải chính là Thẩm Quyết đang ngã gục với vết thương vô cùng nghiêm trọng.
Anh đã mất đi ý thức.
Trong lúc tôi đang cấp c/ứu băng bó cho anh, thì Thẩm Quyết đã há mồm cắn thẳng vào tuyến thể đã thoái hóa của tôi.
Lượng pheromone cuồ/ng lo/ạn đi/ên cuồ/ng chảy vào da th!t , cảm giác châm chích lan tỏa khắp toàn thân rồi lại tan biến ngay trong chốc lát. Tôi không ngửi được mùi hương, cũng không thể trao cho Thẩm Quyết sự an ủi mà anh đang cần. Thế là anh cứ cắn đi cắn lại mãi, cắn đến nỗi gáy tôi lở loét cả một mảng.
Vậy mà Thẩm Quyết vẫn không quên vu khống rằng tôi đã chiếm tiện nghi của anh. Tôi cũng phải tự hỏi tia laser có chiếu vào n/ão anh đâu, sao anh lại có thể mắc bệ/nh th/ần ki/nh như thế. Đợi đến khi tôi cố gắng kìm nén ân oán cá nhân để giúp anh băng bó xong xuôi thì bản thân cũng đã sắp ngất xỉu tới nơi.
Tôi cố gắng gượng một chút lý trí cuối cùng để thông báo cho giáo sư hướng dẫn dẫn đoàn biết và xin phép giấu kín chuyện này đi. Giữa chốn đông người lại bị một gã Alpha xa lạ cắn cổ, bất kỳ một người bình thường nào cũng chẳng muốn để cho người khác biết cả.
Sau khi Thẩm Quyết tỉnh dậy, hoàn toàn quên sạch mọi chuyện xảy ra trong thời gian bị thương. Giáo sư hướng dẫn xót xa cho tôi nên đã điều chuyển tôi rời khỏi quân đội. Cho đến khi gặp lại lần nữa thì đã là ở bệ/nh viện rồi.
Ông cụ Thẩm thở dài một hơi nhẹ nhõm: "Chuyện này là Thẩm Quyết có lỗi với cháu, nhưng ông có thể nhìn ra được là bây giờ hai đứa không phải là hoàn toàn không có tình cảm với nhau, ít nhất là trong lòng thằng nhóc kia cũng có cháu, coi như là giúp ông một việc, được không?"
Trong lòng Thẩm Quyết có tôi sao? Ai mà tin cho nổi.Chuyện anh chán gh/ét Beta thì cả thiên hạ này ai cũng biết rõ rồi.