Xuống xe mở cốp, nhìn thấy đồ đạc chất đầy bên trong, tôi kinh ngạc đến mức há hốc mồm. Mười mấy món lớn nhỏ, từ rư/ợu th/uốc, trà lá, trái cây đến thực phẩm chức năng...
Lần gần nhất tôi ngạc nhiên như thế này là khi Lục Yến Lễ dẫn cả nhà đến hỏi cưới, họ mang đến nhiều đồ như thể chất đầy cả một chiếc xe tải.
Nhà không còn chỗ để, mẹ tôi đã phải gửi bớt về cho bác cả và bà nội ở quê.
Tôi dở khóc dở cười: "Đồ đợt trước còn chưa dùng hết, sao anh lại m/ua nhiều thế này, nhà sắp không còn chỗ chứa rồi."
Lục Yến Lễ xoa đầu tôi, giải thích: "Đây là lễ nghĩa, đều là những thứ cần phải m/ua."
Mẹ tôi càng nhìn con rể Lục Yến Lễ càng thấy hài lòng, vừa đến nhà đã bảo anh nghỉ ngơi, không cho anh động tay vào việc gì.
Buổi trưa để chiều theo khẩu vị của anh, mẹ tôi cho thêm ớt vào mấy món ăn.
Ăn cơm xong, Lục Yến Lễ giành phần rửa bát.
Bố tôi ngồi trên sofa, vững như bàn thạch.
Mẹ tôi chê trách, đ/á ông một cái: "Ngồi đó làm gì, đi rửa bát đi."
"Mẹ, để bát đũa con rửa, hai người cứ nghỉ ngơi đi ạ." Lục Yến Lễ bưng đĩa vào bếp, tích cực thể hiện.
Rửa bát xong, anh còn bưng ra một đĩa trái cây đã gọt sẵn, mẹ tôi hài lòng gật đầu liên tục: "Tiểu Lục thật biết cách chăm sóc người khác."
Lục Yến Lễ trông thì nghiêm túc, ít nói, nhưng lại rất biết cách trò chuyện với người lớn, vài câu đã khiến mẹ tôi cười ngặt nghẽo.
Hai người họ ngồi trò chuyện bên cạnh, tôi lên mạng tìm ki/ếm: nên tặng quà gì cho con trai.
Trò chuyện một hồi, chủ đề chuyển sang chuyện bao giờ làm đám cưới, bao giờ sinh con...
Nghe đến đó, tôi lặng lẽ đỏ mặt, cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Tôi đứng dậy ngáp một cái: "Con đi ngủ đây."
Nằm trên chiếc giường nhỏ quen thuộc, tôi chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Trong lúc mơ màng, tay tôi chạm phải thứ gì đó cứng cáp, cảm giác khá tốt. Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói khàn khàn của người đàn ông: "Ngôn Ngôn, đừng cử động bừa bãi."
Tôi hơi sững người, bên cạnh là một gương mặt nghiêng điển trai đang say ngủ, tóc hơi rối, áo bị tôi kéo lệch, tay tôi thì đang đặt trên cơ bụng của anh.
Tôi cúi đầu nhìn lại mình, cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Mùa hè chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, vì thấy nóng quá nên tôi đã đạp nó sang một bên, còn chiếc váy không biết từ lúc nào đã bị kéo lên tận bụng, lộ ra cả quần đùi bên trong.
Đúng là muốn độn thổ.
Nhân lúc Lục Yến Lễ vẫn đang ngủ say, tôi cẩn thận kéo váy xuống.
Làm xong mọi việc, trong lòng tôi bắt đầu gào thét!
Anh vào phòng từ lúc nào vậy? Anh có thấy tôi hớ hênh không?
Không biết anh đã tỉnh từ lúc nào, ánh mắt thâm trầm nhìn tôi, mang theo một chút ý vị khó đoán. Vậy là mọi cử động nhỏ của tôi vừa rồi anh đều thu hết vào tầm mắt sao?
"Lục Yến Lễ, vừa rồi anh đều thấy hết rồi đúng không?"
Lục Yến Lễ không nói gì, rũ mắt xuống, đưa tay vén lọn tóc mai bên tai tôi ra sau, động tác vô cùng dịu dàng.
Bầu không khí lặng lẽ thay đổi.
"Ôn Ngôn, em có biết hôn không?"
Tôi nhìn anh với ánh mắt mơ màng, rồi lắc đầu.
Anh khẽ cười, nhìn sâu vào mắt tôi: "Để anh dạy em."
Đôi môi mát lạnh áp xuống, tôi không nhịn được mà khẽ run lên.
Sau khi tìm được cảm giác, Lục Yến Lễ giữ ch/ặt vai tôi, nụ hôn dần sâu hơn.
Khi kết thúc, tim tôi đ/ập thình thịch, cả người mềm nhũn trong vòng tay anh.