Dưới Gốc Cây Lê

Chương 10

19/12/2024 21:46

Quý Duật đến rồi.

Anh ta giúp tôi nhảy ra khỏi cửa sổ.

Căn phòng đã bốc khói đen m/ù mịt lan ra bên ngoài.

Gần đó có hàng xóm phát hiện sự việc và bắt đầu gọi điện báo c ả n h s á t.

Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi Quý Duật.

Chẳng hạn như anh ta làm sao biết tôi đang ở nhà họ Phó, làm sao anh ta có thể vượt qua đám bảo vệ để lẻn vào khu biệt thự, làm cách nào anh ta biết được mật mã mở khóa cửa sân.

Anh ta dẫn tôi đi đến chỗ sân sau một cách rất quen thuộc...là một cái lỗ c h ó nằm ở góc sân, tôi có chút nghi ngờ.

“Anh chui vào từ nơi này à?”

“Còn có con đường nào tốt hơn không?”

Quý Duật không hề bận tâm và nói với tôi “Em trước hay tôi trước?”

Tôi nhìn chằm chằm vào cái lỗ, lông mày gi/ật gi/ật: “Tôi đi trước.”

Trốn khỏi nhà họ Phó là việc quan trọng nhất với tôi ngay lúc này.

Tôi đã bị nh/ốt ở đây 14 ngày, thời gian cũng không quá lâu.

Nhưng khi tôi vừa thoát được ra ngoài chỉ cách một bức tường mà tưởng chừng như hai thế giới.

Tôi từ cửa kính xe nhìn ra bên ngoài trong lòng có chút phức tạp.

Quý Duật nhìn chằm chằm tôi, “Lửa trong phòng là do em làm à.”

Tôi không phủ nhận.

Quý Duật trầm mặc thật lâu, mới lên tiếng:

“Không phải em đã hứa mỗi buổi tối sẽ kể chuyện cười cho tôi nghe sao, lời hứa còn chưa thực hiện, sao em dám…”

Lúc này tôi đột nhiên nghĩ tới vấn đề lúc trước kia.

Quý Duật luôn cố chấp bắt tôi kể chuyện cười; lại biết rõ việc tôi n/ợ ân tình nhà họ Phó.

Thậm chí còn biết rõ cái lỗ c h ó của Phó gia nằm ở đâu.

Cảnh anh ta tay cầm cây c ư a xuất hiện trên bệ cửa sổ bất chợt hiện lên trong đầu tôi.

Hình ảnh này cùng với hình ảnh một cậu bé với khuôn mặt lấm lem mười mấy năm về trước xuất hiện chồng lên nhau.

Tôi chợt nhớ đến lời Quý Duật đã nói lúc trước mà không thể tin nổi:

“Quý Duật, chúng từng gặp nhau rồi, đúng không.”

Tôi lặp lại câu hỏi đó một lần nữa, nhưng lần này là tôi khẳng định.

“Nhớ ra rồi à?”

Nhớ ra rồi.

Thật không thể tin được.

Cậu bé năm đó, ki/ếm sống bằng nghề nhặt rác đã trở thành người như thế này ở hiện tại.

Quý Duật cười cười:

“Tôi đã nói sẽ giúp em trả ân tình, đưa em ra khỏi nhà họ Phó. Tôi chưa bao giờ quên, công chúa của tôi.”

Tôi và Quý Duật gặp nhau khi học trung học.

Chính là lúc Phó Thời Viễn đột nhiên "tính tình thay đổi", dẫn đầu cả lớp cô lập tôi.

Bọn con trai trong lớp n é m cặp sách của tôi xuống bùn và x é n á t sách vở của tôi thành từng mảnh vụn.

Bọn con gái thì kết bè kết phái không ngừng c h ử i m/ắng tôi còn khóa cửa nhà vệ sinh không cho tôi ra ngoài.

Đến thời khắc tôi c ă m h ậ n Phó Thời Viễn đến tận xươ/ng tủy, hắn lại xuất hiện đúng lúc cho tôi một quả táo ngọt ngào.

Cứ như vậy hết lần này đến lần khác.

Chỉ có một lần ngoại lệ.

Ngày hôm đó tôi trực nhật về muộn, sau khi rửa cây lau sàn xong thì phát hiện mình đã bị ai đó cố ý nh/ốt trong phòng dụng cụ, cửa phòng đã bị khoá trái.

Tôi cho rằng Phó Thời Viễn sẽ giống như thường lệ, sẽ xuất hiện và c/ứu tôi ra.

Nhưng chẳng có ai xuất hiện cho đến nữa đêm.

Một màu đen bao phủ trong căn phòng, gió lạnh rả rích.

Tôi rất s ợ.

Vừa lúc đó, Quý Duật xuất hiện.

Tôi đã cầu c/ứu anh ta.

Quý Duật cũng giống như hôm nay, không biết đã tr/ộm cây c/ưa ở đâu, trực tiếp c ư a mở khóa cửa sắt.

Sau này tôi mới biết, anh ta không phải học sinh trường của chúng tôi.

Mà là... một cậu bé lang thang, nhân lúc trời tối trèo tường vào trường học để tr/ộm giấy vụn.

Nhà Quý Duật lúc đó rất nghèo, khuôn mặt lúc nào cũng lắm lem, tôi dường như chưa bao giờ nhìn rõ khuôn mặt của anh.

Lúc đó tôi rất thích Quý Duật vì anh ấy là người bạn duy nhất mà tôi có.

Ta đã bí mật đưa cho anh ta những thứ mà nhà họ Phó không cần đến để anh ta b/án lấy tiền.

Còn có thể chia sẻ với anh những tâm sự đang đ è nén ở trong lòng.

Tôi nói với anh, tôi muốn rời khỏi nhà họ Phó.

Tôi cũng nói với anh, tôi không hiểu vì sao mình phải trả giá cho những sai lầm mà cha tôi đã gây ra.

Quý Duật lúc đó chỉ im lặng, ngồi lắng nghe tôi nói hàng tiếng đồng hồ.

Có nhiều lúc tôi khóc đến nổi Quý Duật không biết phải an ủi tôi thế nào.

Anh ấy chỉ có thể ngốc nghếch nói với tôi:

“Hãy để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện cười nhé.”

Tôi rất dễ cười, những câu chuyện mà anh ấy kể đã khiến tôi rất vui vẻ.

Nhưng sau đó Quý Duật bị Phó Thời Viễn phát hiện.

Hắn chặn Quý Duật ở trong sân và m ỉ a m a i, yêu cầu anh ta phải chui ra ngoài bằng lỗ c h ó.

Quý Duật nói với tôi:

“Một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ dẫn cậu đường đường chính chính bước ra ngoài.”

Lúc đó tôi chỉ cho rằng đó là một lời nói đùa, cũng không để tâm lắm.

Nhưng thời gian thay đổi và Quý Duật đã quay lại trở lại.

Mang theo 20 triệu.

Giúp tôi hoàn trả món n/ợ này.

Anh ấy đã giúp tôi lấy lại tự do.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bí Ẩn Trên Đầu Lưỡi: Mì Lòng Heo

Chương 15
Lần đầu tiên tôi nghe thấy người chết nói chuyện, là trong một bát mì lòng heo. Đó là ngày thứ ba kể từ khi bạn thân của tôi mất tích. Chồng cô ấy cố vực dậy tinh thần, nấu mì cho mọi người. “Mọi người ăn nhiều một chút, không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi tìm người.” Lòng heo được cắt thành những miếng dày, hầm đến mức thơm nức, đậm đà thấm vị. Tất cả mọi người đều cúi đầu ăn ngấu nghiến. Chỉ có tôi nghe thấy một giọng nữ quen thuộc: “Đừng ăn, tôi đang ở trong bát mì.” Đôi đũa trong tay tôi lập tức rơi xuống. Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi. Vương Cường còn tỏ vẻ quan tâm: “Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?” Mặt tôi trắng bệch, nhìn chằm chằm bát mì thơm nức trước mặt. Ngay giây tiếp theo, cô ấy lại lên tiếng. “Đừng vội nói ra.” “Thủ phạm vẫn còn ở trong quán mì.”
Hiện đại
Kinh dị
166