Quy Tắc Kỳ Lạ Trong Hậu Cung

Chương 10

12/09/2024 18:14

Ngày thứ ba sau khi bị Hoàng hậu cấm túc, nàng ta không thể không thả ta ra.

Bởi vì hôm nay Hoàng đế đãi tiệc, phi tần hậu cung đều phải đến dự.

Trước khi đi, Xảo Nhi bưng một bát canh th/uốc tới cho ta, nàng ấy nhìn ta đầy vẻ lo lắng.

“Tiểu chủ, nô tì nghe nói uống th/uốc này sẽ không tốt cho sức khỏe nữ tử, người thật sự muốn uống ạ?”

“Đây là cơ hội duy nhất của ta.”

Ta bưng bát th/uốc uống cạn sạch một hơi, một mùi m/áu tanh nồng nặc luồn qua giữa kẽ răng lan khắp khoang miệng.

Ta cố gắng nén cơn buồn nôn nuốt xuống.

Hôm nay ông già Hoàng đế đãi tiệc, chủ yếu là để ngắm nhìn những mỹ nhân mà lão vừa mới tuyển vào cung.

Ánh mắt nguy nghiêm bức bách của người đứng đầu dạo lướt qua từng khuôn mặt trẻ trung mới mẻ.

Ta cố gắng hết sức cúi đầu, cảm thấy ánh mắt đó dừng lại ở trên người ta hồi lâu, dạ dày quặn thắt, bát canh th/uốc vừa rồi còn không khiến ta thấy buồn nôn như thế này.

Ta nhìn thấy Lão Hoàng đế thì thầm mấy câu với thái giám quản sự, khi nói chuyện tầm nhìn còn hướng về phía ta.

Qua ba tuần rư/ợu, ta mượn cớ ngà ngà ra ngoài hít thở không khí trong lành, khi rời đi phát hiện ánh mắt tựa d/ao găm của Thục phi liếc về phía ta.

Men theo con đường dài thăm thẳm đi về phía trước, phía sau vẫn luôn có tiếng bước chân không xa không gần nối gót theo ta, ta giả vờ như không phát hiện ra nàng ta, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Mãi đến khi ta dừng chân ở bên ngoài Cung Uyển.

Mai Hoa Uyển.

Bởi vì nội dung trên cuốn sổ nên từ khi nhập cung tới nay, ta chưa từng bước chân tới nơi này.

Nghe các cung nữ nói, trong Mai Hoa Uyển trồng rất nhiều hoa cỏ quý hiếm, là kỳ cảnh khó thấy được ở ngoài cung.

Mượn cơn say, ta bạo gan nhấc bước qua ngưỡng cửa.

“Ngươi không cần mạng à!”

Một bàn tay từ phía sau kéo ta lại, hóa ra là Thục phi.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Thục phi, ta bước từng bước vào Mai Hoa Uyển, nhướng mày với nàng ta.

“Nghe nói bệ hạ đã mấy ngày không triệu kiến Thục phi nương nương, không biết người có còn dám bước vào Mai Hoa Uyển không?” Ta giả vờ say sưa, bắt đầu nói năng bậy bạ.

Thánh tâm khó dò, Thục phi nương nương vẫn luôn khoe khoang được sủng nhất hậu cung giờ đây cũng đã mất đi sủng ái, làm việc gì cũng phải vô cùng cẩn thận.

“Ngươi bớt hả hê đi. Nếu như ta nộp tờ giấy này cho bệ hạ, chắc chắn ngươi sẽ ch*t ở trước mặt ta.” Thục phi siết ch/ặt tờ giấy trong tay, là ta cố tình bảo Xảo Nhi vứt ở cửa tẩm điện của nàng ta.

Trong tờ giấy ta hẹn tình lang tới Hoa Mai Uyển gặp mặt, bằng sự hiểu biết với Thục phi của ta, ta chắc chắn nàng ta sẽ tới Hoa Mai Uyển bắt gian.

Ta vốn muốn để nàng ta làm nhân chứng nhìn thấy tận mắt, chứng minh ta đã vào Hoa Mai Uyển vào ban đêm, nhưng không ngờ là nàng ta lại kéo ta lại.

“Ngươi sao không?” Thục phi nghi hoặc nhìn hai chân ta đã bước vào Hoa Mai Uyển.

Ta đã đứng ở trong Hoa Mai Uyển, nhưng không có ch*t bất đắc kỳ tử như Thường Tại trước kia, xem ra là ta đã cược đúng rồi.

Dựa theo điều thứ tư trong quy tắc Hoàng hậu, trước khi Hoàng hậu sinh Hoàng trưởng tử, các phi tần khác không được có th/ai.

Bởi vậy mỗi lần các phi tần thị tẩm đều sẽ uống canh tránh th/ai, lúc trước ta bảo Xảo Nhi lấy giúp ta bã th/uốc canh tránh th/ai từ Thái Y Viện.

Ta nhờ người mang bã th/uốc xuất cung nhờ lang trung kiểm tra, phát hiện trong bã th/uốc có rất nhiều một loại dược liệu không nên thêm vào.

Vì vậy ta suy đoán, những phi tần thị tâm kia tạm thời không bị nó ảnh hưởng, có lẽ là do đã uống canh tránh th/ai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thủ khoa bị đánh tráo, tôi lật tung tiệc mừng công

Chương 20
Tôi đỗ thủ khoa toàn tỉnh kỳ thi năng khiếu biên đạo, điểm văn hóa cũng vượt ngưỡng xét tuyển của Đại học Truyền thông Trung Quốc (CUC) tới 50 điểm. Thế nhưng, cho đến ngày cuối cùng của đợt xét tuyển bổ sung, tôi vẫn không nhận được thông báo trúng tuyển nào. Ngược lại, cô em gái kế chỉ đạt 317 điểm văn hóa lại nhận được giấy báo nhập học của CUC. "Sui Sui! Ra lấy hàng chuyển phát nhanh đi!" tiếng mẹ tôi, bà Lưu Mai, vọng từ phòng khách vào. Tôi lau nước mắt, cúi đầu bước ra ngoài. Hộp chuyển phát rất mỏng, người gửi là Sở Giáo dục và Khảo thí tỉnh, còn người nhận ghi tên Khương Tình. Tôi cứ ngỡ đó là giấy báo của trường cao đẳng mà nó vẫn hay nhắc tới, nên tiện tay cầm kéo cắt ra. Tờ giấy báo nhập học màu đỏ chót trượt ra ngoài. Sáu chữ "Đại học Truyền thông Trung Quốc" mạ vàng đập vào mắt tôi. Theo phản xạ, tôi lật mở trang trong, ánh mắt dán chặt vào dòng số báo danh. Đó chính là số báo danh mà tôi đã thuộc lòng hàng trăm lần, là dòng số tôi luôn viết trên bìa tất cả tài liệu ôn thi. Vậy mà giờ đây, nó lại đang được in rành rành phía sau cái tên Khương Tình.
Sảng Văn
0