Lật Án

Chương 9

17/03/2026 17:33

Việc đi thăm hỏi hàng xóm của Vương Lượng gian nan hơn tôi dự tính.

Người thuê nhà tầng trên mới chuyển đến, hoàn toàn không quan tâm chuyện tầng dưới.

Nhà đối diện thì nói vọng qua cửa vài câu lấy lệ “không thân lắm”, “không chú ý lắm” rồi vội vàng đóng sập cửa.

Cuối cùng, chỉ có một người hàng xóm cùng tầng - bác gái tóc đã hoa râm và đôi vợ chồng trẻ sống ngay dưới căn hộ của Vương Lượng là cung cấp được vài mảnh ghép có giá trị.

Bác gái hạ thấp giọng, như sợ nhà bên cạnh nghe thấy:

“Vương Lượng à, haiz, đúng là nghiệp chướng. Trương Vi thật đáng thương. Cậu ta ấy à, không thích nói chuyện lắm nhưng được cái rất biết lo cho gia đình, tan làm là về nhà ngay. À đúng rồi, có một chuyện này cũng lạ lắm...”

Bà vừa nhớ lại vừa khua tay múa chân:

“Chính là cái ban công nhà họ đấy. Lão Vương ấy mà, hình như cực kỳ thích đứng ở đó. Đặc biệt là buổi tối, tầm mười, mười một giờ đêm, thường xuyên thấy cậu ta đứng một mình ngoài ban công tối om, đèn cũng chẳng bật, chỉ có đốm lửa đầu lọc th/uốc lá cứ sáng lên rồi lại tắt, đứng như thế cả buổi trời...”

Còn đôi vợ chồng trẻ sống ngay bên dưới nhà Vương Lượng lại cung cấp một góc nhìn hoàn toàn khác biệt nhưng có thể liên quan mật thiết.

Người chồng với quầng thâm mắt đen sì, giọng nói đầy oán khí vì bị mất ngủ:

“Mấy chuyện khác không nói nhưng có một điểm tôi thật sự không chịu nổi - sàn nhà bọn họ cứ như không cách âm vậy, cứ nhè vào lúc đêm hôm khuya khoắt, thường là sau mười một, mười hai giờ đêm, lại truyền xuống tiếng máy giặt ầm ầm trầm đục, có khi kéo dài cả một hai tiếng đồng hồ! Hôm sau tôi còn phải dậy sớm đi làm, đúng là muốn phát đi/ên. Có lên nhà góp ý khéo một lần, gã đàn ông đó chỉ gật đầu, nói một câu “Xin lỗi” nhưng rồi đâu lại vào đấy, chẳng sửa đổi gì. Sau nghĩ tình hàng xóm láng giềng cũng không tiện x/é rá/ch mặt. Chỉ là thấy tà môn thật, gia đình kiểu gì mà ngày nào cũng giặt quần áo lúc nửa đêm?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Tắt đèn Chương 8
9 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm