"Mẹ kiếp, tên khốn nạn này, anh muốn gi*t tôi à!"

Tôi không nhịn được nữa, quát lớn, túm lấy cổ áo Lưu Hùng đẩy mạnh ra ngoài.

Ngay sau đó, *rầm!*

Nắp qu/an t/ài bật tung ra.

Cha Lưu Hùng thẳng đơ bật dậy từ qu/an t/ài, hai tay giơ ra, mặt xanh lè, nanh dài nhọn hoắt, y hệt cương thi trong phim.

Mọi người bắt đầu hét thất thanh, chạy toán lo/ạn như ong vỡ tổ. Chạy một lúc, phát hiện con âm thi chỉ đuổi theo Lưu Hùng, mọi người mới dần bình tĩnh lại.

Lệnh bài gỗ lôi kích không thể dính nước, tôi đành rút gương bát quái ra, bảo Trần Trinh chuẩn bị la bàn.

"Lưu Hùng! Né trái né phải đi! Kéo nó chạy vòng đi!"

Lưu Hùng chỉ biết gào thét đi/ên cuồ/ng, chạy lung tung trong nghĩa địa. Hắn chạy đến đâu, người ta hét đến đó, cảnh tượng hỗn lo/ạn vô cùng.

Một lũ vô dụng! Tôi bỏ cuộc không chỉ huy nữa, rút đủ 18 món bảo khí ra luân phiên đ/ập lên người âm thi.

"Tiểu Từ! Ki/ếm gỗ đào đâu!"

Trong lúc con âm thi lao tới trước mặt Từ Hội trưởng, ông ta vẫn đứng ch/ôn chân. Tôi hét một tiếng, ông mới hoàn h/ồn, lóng ngóng cầm ki/ếm đ/âm bừa về phía nó.

Trần Trinh bên cạnh vỗ tay rôm rốp:

"Hay! Nghe nói hồi trẻ Từ Hội trưởng từng là cao thủ đấu ki/ếm!"

"Đâu có, chỉ là vận động viên ki/ếm ch/ém hạng cao, suýt chút nữa được vào chung kết Giải đấu ki/ếm mở rộng Hồng Kông năm đó, à... *Ầm!*"

Từ Hội trưởng bị âm thi t/át bay xa. Tôi tranh thủ ném thước tầm long trúng lưng nó.

May là âm thi này mới hình thành đã bị phát hiện, sát khí bị âm dương thủy tẩy gần hết nên yếu đi nhiều. Lại thêm đông người, mấy đại sư phong thủy đều cầm bảo vật gia truyền, đ/á/nh tới tấp nên dần chiếm thế thượng phong.

Vật lộn đến xế chiều, sắp tới giờ Tý. Đến lúc đó sao Đà La vượng khí, uy lực âm thi sẽ tăng gấp bội.

Tôi cắn răng, đ/au lòng rút từ túi ra lọ "Huyền Trạch" quý giá của mình.

Chỉ bằng cái nắp lọ kem mắt, lại là loại dùng thử.

"Mọi người tránh ra!"

Tôi giơ Huyền Trạch lên, xông thẳng về phía con âm thi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8