"Mẹ kiếp, tên khốn nạn này, anh muốn gi*t tôi à!"

Tôi không nhịn được nữa, quát lớn, túm lấy cổ áo Lưu Hùng đẩy mạnh ra ngoài.

Ngay sau đó, *rầm!*

Nắp qu/an t/ài bật tung ra.

Cha Lưu Hùng thẳng đơ bật dậy từ qu/an t/ài, hai tay giơ ra, mặt xanh lè, nanh dài nhọn hoắt, y hệt cương thi trong phim.

Mọi người bắt đầu hét thất thanh, chạy toán lo/ạn như ong vỡ tổ. Chạy một lúc, phát hiện con âm thi chỉ đuổi theo Lưu Hùng, mọi người mới dần bình tĩnh lại.

Lệnh bài gỗ lôi kích không thể dính nước, tôi đành rút gương bát quái ra, bảo Trần Trinh chuẩn bị la bàn.

"Lưu Hùng! Né trái né phải đi! Kéo nó chạy vòng đi!"

Lưu Hùng chỉ biết gào thét đi/ên cuồ/ng, chạy lung tung trong nghĩa địa. Hắn chạy đến đâu, người ta hét đến đó, cảnh tượng hỗn lo/ạn vô cùng.

Một lũ vô dụng! Tôi bỏ cuộc không chỉ huy nữa, rút đủ 18 món bảo khí ra luân phiên đ/ập lên người âm thi.

"Tiểu Từ! Ki/ếm gỗ đào đâu!"

Trong lúc con âm thi lao tới trước mặt Từ Hội trưởng, ông ta vẫn đứng ch/ôn chân. Tôi hét một tiếng, ông mới hoàn h/ồn, lóng ngóng cầm ki/ếm đ/âm bừa về phía nó.

Trần Trinh bên cạnh vỗ tay rôm rốp:

"Hay! Nghe nói hồi trẻ Từ Hội trưởng từng là cao thủ đấu ki/ếm!"

"Đâu có, chỉ là vận động viên ki/ếm ch/ém hạng cao, suýt chút nữa được vào chung kết Giải đấu ki/ếm mở rộng Hồng Kông năm đó, à... *Ầm!*"

Từ Hội trưởng bị âm thi t/át bay xa. Tôi tranh thủ ném thước tầm long trúng lưng nó.

May là âm thi này mới hình thành đã bị phát hiện, sát khí bị âm dương thủy tẩy gần hết nên yếu đi nhiều. Lại thêm đông người, mấy đại sư phong thủy đều cầm bảo vật gia truyền, đá/nh tới tấp nên dần chiếm thế thượng phong.

Vật lộn đến xế chiều, sắp tới giờ Tý. Đến lúc đó sao Đà La vượng khí, uy lực âm thi sẽ tăng gấp bội.

Tôi cắn răng, đ/au lòng rút từ túi ra lọ "Huyền Trạch" quý giá của mình.

Chỉ bằng cái nắp lọ kem mắt, lại là loại dùng thử.

"Mọi người tránh ra!"

Tôi giơ Huyền Trạch lên, xông thẳng về phía con âm thi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0