Hồ Ly Xuống Núi

Chương 4

26/07/2025 20:16

"Hả?"

Tôi ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đầy nghi hoặc.

Lục Chiêu sắc mặt nghiêm nghị, chân mày cau lại: "Cậu gọi Tiểu Dương với Lão Hoàng đều là anh, sao riêng tôi thì lại không gọi anh?"

Anh mím môi, khuôn mặt điển trai hiện lên vẻ tổn thương.

"Cậu gh/ét tôi phải không?"

Tôi lập tức lắc đầu: "Không phải đâu! Em thích anh nhất mà!"

Lục Chiêu sững người, lời chất vấn vốn định nói ra lại bị sự thẳng thắn của tôi chặn lại, anh quay mặt đi ho nhẹ một tiếng:

"Vậy... sao em đối xử tốt với người khác mà lại không muốn gần gũi với anh?"

Ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt anh, đôi lông mày rậm đen như lưỡi ki/ếm sắc bén.

Tôi nuốt nước bọt, thành thật đáp: "Em thấy anh dữ lắm, chỗ nào cũng cứng, cơ bắp cứng, nắm đ/ấm cũng cứng, em sợ anh đ/á/nh em."

Biểu cảm của Lục Chiêu vừa buồn cười vừa bực bội.

"Anh có phải cư/ớp đâu mà đ/á/nh người?"

Anh ngồi sát lại gần tôi hơn, cánh tay thoải mái chống sang hai bên người tôi, mỉm cười nhìn vào mắt tôi.

"Em đâu có làm gì sai, sao anh lại vô cớ đ/á/nh em?"

Người này khi mặt lạnh trông khá dọa người, nhưng khi cười thì để lộ hai chiếc răng nanh trông đáng yêu lạ thường.

Tôi x/ấu hổ cúi đầu, lấy hết can đảm đặt bàn tay không tiêm lên mu bàn tay anh.

"Nếu em muốn dựa vào anh thì anh sẽ không đ/á/nh em chứ?"

Lục Chiêu sững lại, cúi đầu nhìn hai bàn tay đang chồng lên nhau, sắc mặt rất khó coi.

Tiêu rồi, tôi hành động quá vội vàng.

Tôi vừa định rút tay về, không ngờ anh lại đột nhiên nắm ch/ặt tay tôi, bao trọn cả bàn tay tôi trong lòng bàn tay mình.

"Có gì đâu? Đều là anh em cả, khoác vai bá cổ cũng bình thường mà."

Lục Chiêu vừa nói vừa giơ tay ôm lấy vai tôi, kéo tôi nửa người vào lòng mình.

Mùi cam quýt nồng nặc hòa lẫn mùi hương nam tính mãnh liệt ập tới.

Tôi chìm ngập trong ng/uồn dương khí sung mãn dồi dào, cảm thấy đê mê.

"Trước đây em không có bạn thân là nam sao?" Lục Chiêu hỏi.

Tôi hạnh phúc dụi mặt vào bắp ng/ực đàn hồi cứng cáp của anh, lâng lâng cọ qua cọ lại.

"Không có."

Tôi vốn là con hồ ly chăm chỉ hiếu học, đâu có như lũ hồ ly ham chơi kia, suốt ngày chạy ra ngoài núi.

Nhưng Lục Chiêu lại hiểu nhầm tôi bị cô lập, ánh mắt nhìn tôi dần trở nên thương cảm.

"Em hiền lành thế này, trước đây có hay bị b/ắt n/ạt không?"

Tôi chớp mắt, giải thích: "Không phải đâu, chỉ là em không chơi với bọn họ thôi."

Lục Chiêu xoa đầu tôi, ra dáng người anh cả dịu dàng chu đáo.

"Anh hiểu rồi, đôi khi con trai quá đẹp cũng bị xa lánh. Yên tâm, sau này anh sẽ bảo kê cho em, tuyệt đối không để em bị b/ắt n/ạt nữa."

Tôi không hiểu anh đang nói gì.

Rõ ràng nhan sắc của tôi trong tộc được yêu thích nhất, số hồ ly nịnh bợ tôi còn nhiều hơn cả của chị gái.

Chẳng lẽ thẩm mỹ của loài người lại khác với chúng tôi sao?

Thôi, kệ đi, hút dương khí là chính.

Tôi nghiêng đầu dựa vào lòng Lục Chiêu, say sưa cọ cằm vào xươ/ng quai xanh anh, ánh mắt lén liếc xuống gi/ữa hai ch/ân anh.

Chị gái bảo đó mới là nơi dương khí nhiều nhất, còn quý hơn cả m/áu.

Hơn nữa dù có hút vài hơi cũng không có ảnh hưởng tới sức khỏe con người.

Giờ Lục Chiêu lại chủ động thân thiết với tôi, ngày tốt đẹp của tôi sắp tới rồi.

Hi hi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm