Ta thật sự không hiểu nổi.

Vì cớ gì Xích Uyên hạ phàm lịch tình kiếp, mà kẻ bị hành hạ thân tâm lại là ta?

Xích Uyên vốn là đệ nhất chiến thần thiên giới, nhưng sinh ra đã lãnh khốc vô tình.

Đế quân Thần tộc muốn bù đắp khiếm khuyết ấy, muốn giúp hắn ngộ lòng từ bi, thương yêu chúng sinh.

Nên sai Xích Uyên chuyển thế nhân gian, trải nghiệm thất tình lục dục.

Song M/a tộc trong bóng tối vẫn không ngừng dòm ngó, thường xuyên gây chuyện, thiên giới đâu dám để chiến thần lưu lạc ngoài kia .

Vậy nên khi Tư Mệnh định mệnh cách, đã gán cho Xích Uyên cái vận mệnh "vạn nhân mê" — nam nữ già trẻ, gặp hắn là đổ.

Một đời này, hắn phải trải hết mười đời tình duyên, nhanh chóng lĩnh ngộ đủ cả yêu – h/ận – tình – th/ù.

Chỉ tiếc lúc ta hạ phàm để ám sát hắn, thời cơ hơi sai, thế là lại đầu th/ai thành… thanh mai trúc mã của hắn.

Cũng chính là kẻ trên sổ mệnh buộc phải dây dưa với Xích Uyên lâu nhất.

Hai người cùng lớn lên bên nhau, dù đều là nam nhân, nhưng lại mơ mơ hồ hồ động lòng, thậm chí còn ngốc nghếch thề hẹn trăm năm.

Ta bị mệnh số trói buộc, yêu hắn đến ch*t đi sống lại.

Không chỉ cùng hắn đèn sách mười mấy năm, mà còn b/án sạch gia sản, đổi lấy lộ phí cho hắn lên kinh ứng thí.

Dọc đường, ta lại cam phận làm “kẻ hầu tận tụy” theo hầu hắn, cơm rau sương gió, lo cho hắn từng miếng ăn giấc ngủ.

Kết quả thế nào?

Tình kiếp của Xích Uyên ùn ùn kéo đến, mỹ nhân hồng nhan không dứt.

Hắn m/ua bánh bao, bà chủ quán liếc mắt đưa tình.

Hắn trọ quán trọ, nữ nhi chủ trọ liền muốn cùng hắn bỏ trốn.

Hắn thấy á/c bá quấy rối cô nương, liền ra tay nghĩa hiệp, cuối cùng không chỉ cô nương xinh đẹp muốn lấy hắn, mà ngay cả tên á/c bá cũng đòi… bắt hắn về làm áp trại phu nhân.

Nếu chẳng may đi ngang núi rừng thì càng khủng khiếp hơn.

Mấy chục thôn phỉ tranh nhau cư/ớp hắn làm vợ, đ/á/nh đến đầu rơi m/áu chảy.

Quan phủ quanh vùng còn tưởng triều đình phái người đến dẹp lo/ạn, hí hửng dẫn dân chúng đến bái tạ ân nhân.

Hôm đó, ta không dám cho Xích Uyên bước ra cửa.

Vì chỉ cần hắn lộ mặt, ít nhất phân nửa nam nữ trong thôn sẽ ngoan ngoãn dâng cả trái tim cho hắn.

Bể giấm bổn tôn đã đầy ắp rồi.

Thật chẳng chứa nổi thêm chị em huynh đệ nào nữa đâu!!!.

Thế mà chuyện vẫn chưa hề dừng lại.

Xích Uyên đỗ cao, đứng nhất bảng vàng, trở thành Thám Hoa lang trẻ nhất.

Ngày vinh quy bái tổ, thiếu niên khoác áo bào đỏ, cài hoa vàng trên tóc. Mặt tựa ngọc sáng, thân như thanh trúc.

Ánh mặt trời buổi trưa chiếu lên gương mặt hắn, đôi mắt thâm thúy như lưu ly lấp lánh.

Hắn cưỡi ngựa đi qua, bỗng ngoảnh đầu nhìn lại.

Mỉm cười một tiếng, tim ta liền đ/ập thình thịch.

Công chúa cải trang trên lầu, tim cũng lo/ạn nhịp một hồi.

Hôm sau, thánh chỉ liền ban xuống, phong Xích Uyên làm Phò Mã.

Tới đây, vai thanh mai trúc mã của ta đáng lẽ phải cáo lui.

Chẳng qua khóc vài tiếng, m/ắng mấy câu phụ tình, rồi đòi chút lộ phí bồi thường tinh thần, một mình sụt sùi về quê.

Nhưng bổn tôn là ai?

Kẻ dùng thực lực đ/á/nh bại toàn bộ M/a tộc, ngồi lên ngai Tôn chủ.

Đâu dễ dàng nhận thua?

Dù làm phàm nhân, lão tử cũng phải gây chuyện kinh thiên động địa.

Ta tìm cao nhân ki/ếm được gói th/uốc sinh con, uống xong liền khóc lóc ôm ch/ặt Xích Uyên không buông.

Kể tình nghĩa, tỏ nỗi lòng.

Xích Uyên mềm lòng, liều mạo phạm long nhan, cùng ta ân ái ba ngày ba đêm.

Th/uốc ấy khá hiệu nghiệm.

Nhưng nhân gian này, thật chẳng có lý lẽ gì hết.

Ta cứ tưởng lên xe rồi m/ua vé đã đủ vô liêm sỉ rồi.

Nào ngờ công chúa càng ngang ngược hơn, nàng trực tiếp trói Xích Uyên vào phủ mình, lại phái binh giam lỏng ta.

Ngày ta mổ bụng lấy con, ch*t trong sân vắng heo hút, chính là ngày hoàng cung cử hành hôn lễ cho hắn và công chúa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tư Uyển

Chương 9
Tôi từ nhỏ đã được đính ước với nhà họ Bùi. Theo hôn ước, tôi kết hôn với Bùi Tịch, rồi cùng hắn sinh ra Bùi Tri Ngư. Năm đứa trẻ lên bốn tuổi, Bùi Tịch quen một cô gái. Cô ta biết chơi đua xe, thích nhảy bungee, hoàn toàn khác biệt với những tiểu thư khác trong giới quyền quý. Con người vốn chỉ biết tuân thủ quy củ là Bùi Tịch, bắt đầu liên tục cùng cô ta mạo hiểm. Vào ngày sinh nhật tôi, hai cha con mãi chẳng thấy về nhà. Đến tận nửa đêm, Bùi Tri Ngư mới gửi cho tôi một tin nhắn thoại: "Con với ba đang ở trên trực thăng đó! Dì Ye bảo sẽ dẫn hai cha con đi nhảy dù!" Giọng đứa bé đầy phấn khích, xen lẫn trong hậu cảnh là tiếng cười khẽ đầy vui vẻ của Bùi Tịch. Tôi nghe đi nghe lại đoạn tin nhắn này, lặng im hồi lâu. Hôm sau, tôi tìm đến mẹ chồng. Tôi nói với bà, tôi muốn ly hôn.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0