Chuyến xe bus tử thần

Chương 12

16/09/2024 09:00

Chỉ có điều khi nữ hành khách kia nhìn thấy trên xe đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy thì sợ đến mức nhảy ra khỏi cửa sổ, không may qu/a đ/ời. Còn vị tài xế kia khi nhìn thấy hành khách trên xe bỗng nhiên nhiều như thế thì bị dọa đến nỗi lên cơn nhồi m/áu cơ tim?

Nguyên nhân rốt cuộc ra sao, chúng tôi cũng chẳng tìm được lời giải.

Lúc này người phụ nữ trung niên đột nhiên thở dài một tiếng: “Nói như vậy, hôm nay chính là ngày giỗ của bọn họ rồi.”

Tôi nghe mà choáng váng, cái gì mà hôm nay là ngày giỗ của bọn họ?

Ngày hôm qua không phải là ngày 20 tháng 3 sao? Rõ ràng hôm qua là ngày giỗ đầu của vợ tôi, cũng là ngày tôi bắt gặp chiếc xe bus đó.

Tôi vội vàng lấy điện thoại ra cẩn thận xem lại, lúc này mới phát hiện thời gian đã được chuyển thành buổi trưa ngày 20 tháng 3, thời gian đã quay ngược lại rồi!

Nói như vậy, nếu tối nay tôi ra trạm xe bus đó thì rất có thể sẽ gặp lại cái xe m/a q/uỷ kia!

Không kịp nữa rồi!

Tôi chẳng buồn để ý đến người phụ nữ kia, nhanh chóng ra cửa vẫy taxi, bảo tài xế đưa tôi ra ga tàu, tôi đã kiểm tra thử, nếu bây giờ bắt tàu về trung tâm thành phố, sau đó lại đi ra sân bay, cứ như vậy thì 9h tối nay sẽ về đến nơi, vẫn còn kịp ra trạm xe bus!

Vợ của tôi… Tôi vẫn muốn gặp lại vợ mình một lần nữa!

Tôi m/ua vé rồi lên tàu, trong đầu bỗng nảy ra một suy nghĩ, mọi chuyện đã trở nên như vậy thì liệu vợ tôi có còn xuất hiện trong thời đại này nữa hay không?

Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm, gọi vào số điện thoại của mẹ vợ.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng nói của mẹ vợ vang lên, bà ấy hỏi tôi là ai.

Trong lòng tôi khó chịu vô cùng, buồn bực hỏi bà ấy: “Cho con hỏi có phải là dì có hai cô con gái đúng không? Một người tên là Trần Tiểu Cửu, còn một người khác là Trần Viện Viện.”

Bà ấy sửng sốt một lát rồi nói: “Tôi chỉ có duy nhất một đứa con gái là Viện Viện thôi.”

Quả nhiên!

Tôi cúp điện thoại.

Mọi thứ đều thay đổi rồi, sau khi vợ tôi qu/a đ/ời vào năm 1993 thì thời đại này đã không còn dấu vết của cô ấy nữa.

Trong thời đại mà cô ấy bị cả thế giới lãng quên này, chỉ còn lại một mình tôi hãy còn nhớ tới cô ấy, vĩnh viễn chẳng quên.

Vợ à…

Tôi nghĩ về cô ấy, đầu óc bỗng nhiên đ/au nhức như bị búa bổ.

Đang biến mất…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0