Ảnh đế chỉ theo đuổi tôi

Chương 2

15/09/2026 15:51

Cái tật x/ấu của người này bao nhiêu năm vẫn không đổi, nói chuyện lúc nào cũng thích chia làm mấy tin nhắn để gửi.

Bị nh/ốt vào trại huấn luyện đặc biệt của Cục Bốn suốt bảy tháng trời, cuối cùng cũng ra được rồi.

Tin nhắn của Từ Vị Xuyên gửi đến liên hồi, màn hình còn chưa kịp tối đã lại hiện lên tin mới.

【Đi đường đặc cách, miễn luôn cả sát hạch, có thể trực tiếp vào đội nha.】

【Cậu đang ở phòng huấn luyện khu B à? Tôi thấy cậu rồi.】

【Ngẩng đầu lên đi.】

Tôi vô thức ngước mắt lên, nhưng ngay lập tức nhận ra tên này đang trêu mình.

Anh ta đáng lẽ phải ở tận khu Đông mười bảy, làm sao có thể đứng ngay trước mặt tôi được.

Quả nhiên, tin nhắn tiếp theo gửi đến ngay sau đó.

【Lừa cậu thôi, nhưng năm phút nữa tôi sẽ đến nơi.】

【Bị b/ắt n/ạt, không khóc nhè đấy chứ?】

Tôi gõ chữ "Cút", xóa đi, rồi lại gõ lại một lần nữa, nhưng vẫn không gửi đi.

Khóe miệng lại không tự chủ được mà cong lên, cố đ/è thế nào cũng không xuống được.

Đúng lúc này, Từ Húc bỗng nâng cao giọng, ngữ điệu cố tình vang dội.

"Túc Ngựk, ngày mai tiết chiến thuật cậu ngồi hàng đầu với tôi nhé, đội có tổng điểm tích lũy thực chiến cao nhất năm nay, mỗi người được cộng thêm 0.5 điểm đấy."

Hắn nói câu này nghe chừng m/ập mờ, nhưng lại cố tình để cả phòng huấn luyện đều nghe thấy.

Túc Ngựk cuối cùng cũng rời mắt khỏi cuốn sách chiến thuật trên tay.

Cậu ta nhìn Từ Húc trước, sau đó quét ánh mắt qua, dừng lại trên người tôi.

Trong ánh mắt đó chẳng có chút áy náy nào, nhưng cụ thể là gì thì tôi không chắc.

Tiếng đ/ập tường chát chúa từ phòng huấn luyện bên cạnh truyền tới, chấn động lan khắp cả tòa nhà, cốt thép rung lên, tiếng nước trong đường ống sóng sánh tạo thành những tiếng vang như tiếng nức nở.

Tất cả âm thanh đều vang dội trong đầu tôi.

Tôi nhắm mắt lại, đầu ngón tay ấn lên huyệt thái dương.

Từ Húc thấy vậy liền cười khẩy một tiếng, nói nhỏ với người bên cạnh: "Xem kìa, lại không xong rồi. Trạng thái này mà còn đòi làm chỉ huy? Túc Ngựk, may mà cậu nghe lời tôi."

Túc Ngựk không tiếp lời, gập cuốn sách chiến thuật lại đặt trên đầu gối.

Cậu ta im lặng vài giây rồi bước tới trước mặt tôi nói: "Cốc Luật, linh năng của cậu đúng là phù hợp để chỉ huy, nhưng mà... cấu hình đội ngũ đúng là cần điều chỉnh."

Khoảng ngắt quãng ở giữa, tôi biết điều cậu ta muốn nói không phải là cái này.

Nhưng không sao, tôi cũng chẳng bận tâm.

Tôi gật đầu, mí mắt chẳng buồn ngước lên, vừa đọc tin nhắn của Từ Vị Xuyên vừa qua loa đáp lại cậu ta: "Ừm, đơn xin thay đổi đội ngũ ký rồi, ký rồi."

Từ Húc đứng thẳng người dậy, có vẻ không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy: "Cậu... cậu thật sự đồng ý rời đội?"

"Không phải rời đội." Tôi đính chính lại: "Thủ tục thay đổi đội ngũ bình thường thôi."

Hắn cười khẩy một tiếng: "Sao nào, với cái màn thể hiện đó của cậu, bây giờ đội nào dám nhận cậu chứ?"

Tôi không hiểu nổi lối suy nghĩ của hắn.

Hắn quản đội nào nhận tôi làm gì, tôi rời đội chẳng phải đúng ý hắn sao, hắn cuối cùng cũng có thể cùng đội với Túc Ngựk ca ca mà hắn hằng mong nhớ rồi còn gì.

Nhưng lối suy nghĩ của hắn xưa nay vốn kỳ lạ, tôi càng để ý đến hắn, hắn lại càng được đà lấn tới.

Tôi dứt khoát thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi phòng huấn luyện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
5 U Minh Chương 27
7 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm