Tôi dùng từng chi tiết trong cuộc sống để cho mọi người biết, tôi không oán h/ận nhà máy pháo hoa, tôi đã buông bỏ, tôi đã chấp nhận sự thật Việt Sơn qu/a đ/ời, và bắt đầu cuộc sống mới.
Tôi dùng hai năm để xóa sạch động cơ b/áo th/ù của mình.
Trần Th/ù e sợ ba của hắn, trước đây luôn lén lút tìm tôi, nên không ai biết tôi và Trần Th/ù có qu/an h/ệ cũ.
Tôi và Trần Th/ù chỉ là hai người không hề liên quan đến nhau.
Vì thế, hai năm sau tôi g.i.ế.c Trần Th/ù, không ai phát hiện ra manh mối; hai năm sau nữa t.h.i t.h.ể được phát hiện, cũng không ai nghĩ là do tôi.
Cảnh sát chưa bao giờ đưa nhà tôi vào diện nghi vấn.
Sau khi chồng c.h.ế.t, tôi vật lộn nuôi con gái, mấy năm liền luôn sống lương thiện, không có mâu thuẫn gì với nhà máy pháo hoa, Trần Th/ù thậm chí còn tiện tay giúp đỡ tôi giải quyết vài rắc rối.
Và hai năm cuối cùng, nhà máy pháo hoa ngày càng quá đáng, chèn ép dân lành một cách dồn dập. Một thị trấn có lẽ có nửa thị trấn c/ăm gh/ét Trần Th/ù, đó là một sự c/ăm gh/ét rất đồng đều.
Một đống người khả nghi xếp hàng phía trước. Nhà tôi không có dính líu gì đến nhà máy pháo hoa, lại còn nhận được một chút ân huệ, lại là mẹ góa con côi yếu thế, nên hầu như không ai để ý.
Với điều kiện kỹ thuật năm đó, việc che giấu động cơ gây án trước vài năm đã đủ để tạm thời thoát khỏi lưới Pháp luật.
Nhưng tôi dù sao cũng đã g.i.ế.c người, trong lòng tôi có gánh nặng. Tôi biết mình nhất định phải đối diện với sự phán xét.
Chỉ là con gái tôi còn nhỏ, vẫn cần sự nương tựa vào tôi. Tôi không có thời gian để đối diện với cái c.h.ế.t.
Tôi phải luôn đồng hành cùng con bé, cho đến khi nó không còn cần cảm giác an toàn nữa, cho đến khi nó trưởng thành, đủ sức rời xa tôi, không cần sự bầu bạn của tôi nữa.
Lúc đó, tôi mới có thể yên tâm quay đầu lại, đi theo con đường cũ trở về quá khứ.
Tôi phong ấn căn hầm đó, bảo vệ hiện trường.
Luôn đếm ngược, đến ngày mở nó ra lần cuối cùng.
31.
Nghe xong lời tự thuật của Hạ D/ao, tâm trạng tôi vô cùng nặng nề.
Hạ D/ao trước mặt con gái luôn bày tỏ sự khao khát về tương lai, nhưng ánh mắt cô ấy thực chất không hướng về tương lai.
Cô ấy mãi mãi bị mắc kẹt ở năm 1996.
Cuối cùng, cô ấy nói: "Luật sư Lục, nghe xong rồi, cậu cũng không cần phải chịu áp lực tâm lý. Tôi đã g.i.ế.c người, thì có thể thản nhiên đối diện với cái kết g.i.ế.c người đền mạng. Giả như sau này cậu có gặp con gái tôi là Chung Hồi, xin cậu bỏ bớt một vài chi tiết, giải thích sơ lược là được, đừng để con bé cảm thấy c.ắ.n rứt. Con bé sợ cảm giác tội lỗi nhất."
Nhưng mục đích của tôi không đơn giản như vậy. Tôi truy tìm sự thật không chỉ để chuyển lời cho con gái cô ấy sau khi cô ấy c.h.ế.t, mà là để nhân lúc còn kịp, đảo ngược bản án t//ử h/ình.
Đúng như Hạ D/ao nói, những nội dung cô ấy kể không có bằng chứng. Vậy những nội dung này nên được sử dụng như thế nào?
Ai cũng biết Trần Th/ù là kẻ x/ấu, là tội phạm truy nã. Dù hắn tội á/c tày trời, hắn vẫn có quyền làm người. Hạ D/ao g.i.ế.c hắn bằng th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn mà không có lý do, thì phải chịu trách nhiệm.
Nhưng nếu không phải là không có lý do, nếu Trần Th/ù đã từng xâm hại Hạ D/ao, thì nạn nhân Trần Th/ù rõ ràng có lỗi lầm nghiêm trọng, đã xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của bị cáo. Bị cáo Hạ D/ao có thể dựa vào điều này để đấu tranh cho cơ hội giảm nhẹ hình ph/ạt.
Hiện tại, bằng chứng duy nhất chỉ là hồ sơ bệ/nh án.
Hồ sơ bệ/nh án quả thực cho thấy Hạ D/ao từng bị cưỡng h.i.ế.p năm đó, nhưng bệ/nh án chỉ là bệ/nh án, không phải hồ sơ tố giác, không ghi rõ kẻ gây hại là Trần Th/ù.
Nếu lúc đó có báo án, cảnh sát sẽ lưu trữ thông tin. Nhưng năm đó đã không báo án.
Thời gian đã quá lâu, những người liên quan đều không còn nữa. Ba mẹ Hạ D/ao đã c.h.ế.t, Trần Quảng và Trần Th/ù cũng đã c.h.ế.t. Vậy còn cách nào để chứng minh kẻ cưỡng h.i.ế.p Hạ D/ao năm đó chính là Trần Th/ù?
Nếu không thể chứng minh Trần Th/ù đã từng cưỡng h.i.ế.p Hạ D/ao, thì không thể chứng minh nạn nhân có lỗi lầm với bị cáo. Và không thể coi đó là cơ sở để kiến nghị giảm nhẹ hình ph/ạt.
Tôi vô cùng phiền muộn, chỉ có thể chuyển lời về sự thật Hạ D/ao kể cho Chung Hồi.
Chung Hồi nghe xong, lại bật cười như trút được gánh nặng, "Luật sư Lục, chuyện kỳ lạ cuối cùng là, tôi còn chưa x/á/c định được vấn đề là gì, mà đã biết câu trả lời."
"Ý của cô là sao?"
"Điều này nhờ sự nhắc nhở vô hình của ba tôi. Ông ấy nói với tôi: 'A Hồi, con nhất định phải c/ứu mẹ con.' Tại sao ông ấy lại nói thế? Mẹ đang trong vòng lao lý, tôi có khả năng gì để c/ứu bà? Tôi đã nghĩ rất lâu, rồi bỗng dưng linh cảm chợt đến. Tôi vội vã về nhà lấy mảnh xươ/ng vụn và đất đã thu thập dưới hầm chứa năm xưa, mang đến trường Đại học của mình, nhờ Giáo sư hướng dẫn giúp đỡ. Tôi vốn là sinh viên ngành Kỹ thuật Sinh học mà..."
"Sau khi có được đáp án, tôi vô cùng kinh ngạc, nhưng vẫn còn nghi ngờ. Tôi cần sự thật để kiểm chứng. Cảm ơn anh, Luật sư Lục! Anh đã tìm được sự thật, giúp tôi x/á/c minh câu trả lời."
Lời Chung Hồi nói khiến tôi lờ mờ có dự cảm, nhưng không thể nắm bắt được. Tôi gặng hỏi: "Rốt cuộc câu trả lời của cô là gì?"