Độc Tôn Tam Giới

Chương 830: Chí Tôn khu nguyệt hội 1

05/03/2025 21:20

Hai môn thần thông《 Thiên Mục Thần Đồng 》 cùng 《 Bàn Thạch Chi Tâm 》này, những tùy tùng của Giang Trần đều tu luyện

Truyền cho Mộc Cao Kỳ, ngược lại cũng không tính là bí mật đ/ộc nhất vô nhị.

Giang Trần ở trên người Mộc Cao Kỳ đầu nhập nhiều như vậy, là vì Giang Trần chứng kiến trên người Mộc Cao Kỳ, có tiềm lực đáng giá hắn đầu tư.

Hơn nữa Mộc Cao Kỳ này tính cách trung hậu, đáng tín nhiệm.

Đan Càn Cung đối với mình tốt x/ấu gì cũng có ơn tri ngộ, Giang Trần dùng loại phương thức này thay Đan Càn Cung bồi dưỡng một Đan Đạo Đại Sư tương lai, kỳ thật cũng là báo đáp Đan Càn Cung.

Sở dĩ Giang Trần chỉ truyền thụ hai môn này, mà không có đem 《 Thất Khiếu Thông Linh 》 cùng 《 khiên Phong Chi Nhĩ 》truyền cho Mộc Cao Kỳ, là vì Mộc Cao Kỳ làm một Đan sư, hiện tại khâu yếu nhất, là nhãn lực cùng Tâm lực.

Nếu như Mộc Cao Kỳ tu luyện 《 Bàn Thạch Chi Tâm 》 có thể có sở thành, khâu yếu nhất này có thể được đền bù, như vậy hắn phát triển, sẽ tăng vọt bằng tốc độ kinh người.

Giang Trần rất chờ mong thấy một màn như vậy.

- Cao Kỳ, ngươi có thể có hôm nay, tuy ta phát huy một ít tác dụng, nhưng mấu chốt còn ở thiên phú của ngươi, tình báo của ngươi. Nếu như ngươi không có Mộc Linh thể, nếu như ngươi không cung cấp tin tức Mộc Linh tuyền, dù ta giúp ngươi như thế nào, ngươi cũng không đạt được thành tựu như ngày hôm nay.

- Đương nhiên, hiện tại ta và ngươi đều là đệ tử Đan Càn Cung, đều hiệu lực vì tông môn. Ta làm hết thảy, ngươi làm hết thảy, cuối cùng cũng là vì Đan Càn Cung.

- Phải phải.

Mộc Cao Kỳ liên tục gật đầu, hắn nhận đồng tông môn, kỳ thật cũng rất cao. Nhất là sau khi bái Vân Niết trưởng lão làm thầy, Mộc Cao Kỳ đối với tông môn càng tràn đầy cảm giác quy túc.

- Chí Tôn khu nguyệt hội, còn có ba ngày. Cao Kỳ, trở về chuẩn bị một chút đi.

- Trần ca, ta đã biết, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không để cho các ngươi thất vọng.

Mộc Cao Kỳ tin tưởng, dưới sự trợ giúp không ngừng của Giang Trần, hắn sẽ từng bước tăng lên.

Tuy tính cách của hắn hơi nhu nhược, không có khả năng cải biến toàn bộ, nhưng ít nhất là có tiến bộ. Cùng lúc trước lần thứ nhất nhìn thấy, Mộc Cao Kỳ tự tin rõ ràng tăng lên rất nhiều.

Ba ngày này, Giang Trần cũng không có đi cân nhắc Chí Tôn khu nguyệt hội quá nhiều, mà là đắm chìm trong tu luyện.

Đã có nhiều Bồi Nguyên Đan như vậy, hơn nữa luyện hóa tinh hạch của Chu Lân Hỏa Tích, hôm nay, Giang Trần đã nhảy lên tới Nguyên cảnh tam trọng đỉnh phong.

Cách Địa Nguyên cảnh, cũng chỉ có một bước ngắn.

Một bước này, Giang Trần rất có lòng tin ở sau Chí Tôn khu nguyệt hội sẽ vượt qua.

Thời điểm Giang Trần tiến vào Đan Càn Cung, mục tiêu là ở trong ba năm, đột phá Thiên Nguyên cảnh. Hôm nay qua mấy tháng, cách Địa Nguyên cảnh chỉ còn một bước ngắn.

Tính toán tiến độ, tuy không chậm, nhưng mà không đặc biệt nhanh.

- Thời gian không đợi người, ba năm sau Vạn Tượng đại điển, là Chí Cao Phong Hội của Vạn Tượng Cương Vực. Đến lúc đó, thiên tài trẻ tuổi phong vân tế hội, thiên tài va chạm, đặc sắc tuyệt luân. Nếu như ba năm sau, tu vi của ta không thể tiến vào Thiên Linh cảnh, dựa vào cái gì đi cạnh trục Vạn Tượng Tiềm Long Bảng? Lấy cái gì đi tham gia Vạn Tượng đại điển? Làm sao tranh đoạt tư cách tiến vào Vạn Tượng Cực Cảnh?

Lúc trước thời điểm Đan Càn Cung và Bảo Thụ Tông kết minh, Đan Trì cung chủ từng nói với Giang Trần một ít điển cố về Vạn Tượng Cương Vực.

Giang Trần đã biết Vạn Tượng Tiềm Long Bảng là khái niệm gì, cũng biết Vạn Tượng đại điển là cái gì, biết Vạn Tượng Cực Cảnh ý vị như thế nào.

Nếu như ngay cả thiên tài của Vạn Tượng Cương Vực, mình cũng không thể áp đảo quần hùng, cái kia còn lấy cái gì đi xông Thượng Bát Vực?

Nghĩ đến phụ thân Giang Phong đã đi Thượng Bát Vực nhiều năm, trong nội tâm Giang Trần liền cảm thấy dày vò.

- Thực lực, Giang Trần ta, vẫn phải bức thiết tăng thực lực lên a.

Giang Trần xuất quan, nhận được Truyền Âm Phù của Mộc Cao Kỳ, hai người cùng nhau đi đến động phủ của Thẩm Thanh Hồng.

Thẩm Thanh Hồng ở Chí Tôn khu, thực lực bài danh Top 3, thậm chí là đệ nhất trong mơ hồ. Thực lực ở Nguyên cảnh đỉnh phong, nửa bước Thánh đạo.

Đương nhiên, cái gọi là nửa bước Thánh đạo, chỉ là một loại khen ngợi. Trên thực tế vẫn là Nguyên cảnh đỉnh phong mà thôi.

Tiên cảnh đỉnh phong Linh Vương, cũng thích tự xưng nửa bước Nguyên cảnh.

Mà Nguyên cảnh đỉnh phong Nguyên Vương, đồng dạng ưa thích tự xưng nửa bước Thánh Cảnh.

Đương nhiên, trong trẻ tuổi Đan Càn Cung, Thẩm Thanh Hồng hoàn toàn chính x/á/c có ưu thế ngạo nhân. Hôm nay tuổi của hắn, mới bất quá hai mươi tám tuổi, so với Giang Trần chỉ lớn hơn sáu bảy tuổi mà thôi.

Nhưng mà, tu vi của hắn, đã tiến vào Nguyên cảnh đỉnh phong.

Đương nhiên, Giang Trần cũng không có hâm m/ộ hoặc gh/en gh/ét gì. Cái thế giới này, thiên tài rất nhiều, có thể ở Đan Càn Cung trở thành cấp cao nhất, tự nhiên sẽ có thiên phú hơn người.

Hơn nữa Đan Càn Cung tài nguyên phong phú, có tu vi này, cũng không tính khoa trương.

Nếu như Giang Trần trùng sinh ở Đan Càn Cung, mà không phải trùng sinh tại Đông Phương Vương Quốc, hôm nay, tu vi thậm chí đã đột phá Thánh Cảnh.

Nói cho cùng, vẫn là vấn đề tài nguyên. Mấy năm trước, Giang Trần ở Đông Phương Vương Quốc, Thiên Quế Vương Quốc, Bảo Thụ Tông, tài nguyên là không cách nào so với Đan Càn Cung.

- Trần ca, ta nghe nói, Chí Tôn khu nguyệt hội lần này, bọn hắn muốn nghiên c/ứu thảo luận vấn đề danh ngạch Huyễn Ba Sơn đan đấu, dùng ta xem, bọn hắn sẽ làm khó dễ ta và ngươi.

Giang Trần cười nhạt một tiếng:

- Cao Kỳ, ngươi là Tiên Thiên Mộc Linh thể thượng thừa, dù thiên phú võ đạo của bọn hắn cao hơn ngươi, nhưng ở đan đạo, lại không có tư cách khoa tay múa chân với ngươi. Điểm ấy tự tin, ngươi phải có.

- Vâng, ta nghe Trần ca.

Mộc Cao Kỳ cười cười, lại nói.

- Trần ca, ta tu luyện《 Bàn Thạch Chi Tâm 》vài ngày, cảm giác cảnh giới Tâm lực có tăng lên không ít. Đợi một thời gian, Tâm lực của ta nhất định sẽ tăng vọt.

Điểm này, Giang Trần ngược lại không nghi ngờ.

Tu luyện 《 Bàn Thạch Chi Tâm 》, là thần thông nhằm vào Tâm lực, nếu như 《 Bàn Thạch Chi Tâm 》 cũng không thể tăng lên Tâm lực của Mộc Cao Kỳ, vậy Mộc Cao Kỳ thật sự là củi mục. Dù có Tiên Thiên Mộc Linh thể thượng thừa, đó cũng là củi mục.

Tâm lực theo không kịp, nhất định không có tiền đồ.

Hai người cười cười nói nói, qua một hồi, mới đi đến ngoài động phủ của Thẩm Thanh Hồng.

Các tùy tùng của Thẩm Thanh Hồng, sớm đã ở ngoài cửa chờ lâu.

Nhìn thấy Giang Trần và Mộc Cao Kỳ, hai tùy tùng tiến lên cung nghênh:

- Giang Trần sư huynh, Cao Kỳ sư huynh, Thiếu chủ nhà ta chờ đã lâu.

Hai tùy tùng này, vậy mà đều là võ giả Tiểu Nguyên cảnh.

Ngay cả tùy tùng cũng là Tiểu Nguyên cảnh, tiêu chuẩn bực này, làm cho Mộc Cao Kỳ hơi có chút kinh ngạc. Ngược lại là Giang Trần, thần thái tự nhiên, theo hai tùy tùng kia vào trong động phủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mộ Chi

Chương 6
Tôi là con gái nuôi nhà họ Bùi. Tôi và Bùi Tịch yêu nhau trong bí mật đã năm năm. Trên bàn ăn, mẹ nuôi giới thiệu cho anh ta một mối hôn sự môn đăng hộ đối. 'Hạ Sanh sắp về nước rồi, con đi đón máy bay được không? Hai nhà chúng ta là chỗ thân giao, ý ông cụ là mau chóng đính hôn.' Tấm ảnh đưa ra cho thấy một cô gái mắt sáng răng trắng. Bùi Tịch lướt nhìn tôi một cái, rồi nhẹ nhàng đáp 'Được'. Tay tôi đang múc canh cho anh ta không vững, nước canh nóng hổi đổ ra. Bùi Tịch tiện tay đưa khăn ăn, giọng điệu thờ ơ. 'Sao, tôi sắp đính hôn, cô không vui à?' Tôi cúi người lau sạch, lắc đầu phủ nhận. 'Không có không vui.' Chuyện tốt. Như vậy, tôi có thể nhận tấm chi phiếu mẹ nuôi đưa mà không chút áy náy. Rời khỏi nhà họ Bùi. Biển rộng trời cao, không còn phải chịu người ta chỉ trỏ nữa.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
1