"Ư, đ/au quá."

Tôi nằm sấp trên giường, mặt ch/ôn vào cánh tay, khóc nức nở trong tủi thân. Vết cắn ướt nhẹp trên bẹn đùi cứ âm ỉ nhói, chẳng thể nguôi ngoai. Tôi nghẹn ngào chất vấn anh:

"Sao anh cứ phải cắn em hoài vậy? Em đã làm gì sai? Anh gh/ét em đến thế sao?"

Anh ấy đã xin lỗi tôi không biết bao lần, nhưng điều đó chẳng ngăn được lần sau anh lại cắn. Mỗi lần, anh đều có vô số lý do kỳ quặc. Lần đầu là vì mùa hè nóng nực, trong ký túc xá vắng người, tôi tắm xong chỉ mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình ngồi giặt đồ. Anh đi về trông thấy, liền ép tôi vào cửa phòng tắm rồi cắn một phát không nặng không nhẹ. Lần thứ hai là khi tôi khen một bạn nữ trong lớp xinh xắn, anh lại đ/è tôi lên giường cắn. Rồi lần thứ ba, thứ tư...

Hôm nay, lý do Lục Từ cắn tôi còn kỳ lạ hơn: chỉ vì tôi nói muốn chuyển ra ngoài ở. Vết cắn lần này đ/au khác thường, tôi mãi không hiểu câu nào của mình đã động chạm gì tới anh. Mỗi lần bị anh cắn, tôi chỉ dám gi/ận mà không dám hé răng. Nghe mấy đứa bạn cùng phòng bảo, Lục Từ là công tử nhà giàu, thư viện trường do chính gia đình anh tài trợ. Loại người này đụng vào là to chuyện.

Tôi chẳng hiểu nổi, nhà anh giàu thế sao còn chịu ở chung phòng tồi tàn với tôi. Khác hẳn tôi là một kẻ tháng chỉ có nghìn tệ tiêu vặt còn cũng muốn dọn đi. Tôi có thể đi dạy thêm, làm thêm, tránh xa Lục Từ thì anh đâu còn cơ hội cắn. Chắc hẳn anh gh/ét cay gh/ét đắng tôi lắm.

Thế nên hôm nay, khi hớn hở báo tin đã dành dụm đủ tiền thuê nhà, tôi tưởng anh sẽ vui. Ai ngờ anh mặt lạnh như tiền, còn cắn tôi thê thảm thế này. Tại sao anh gh/ét tôi mà nghe tin tôi đi lại không vui?

Nhưng công bằng mà nói, bình thường anh đối xử với tôi khá tốt. Kỳ thi cuối kỳ, anh dắt tôi đến phòng tự học riêng chỉ có hai đứa, kèm cặp từng môn tôi học yếu. Đêm nằm gặp á/c mộng, anh sẵn sàng sang giường tôi an ủi. Tính anh lạnh lùng ít nói, tôi chẳng đoán nổi suy nghĩ trong đầu anh.

Hơn nữa anh xuất sắc đến mức đáng gh/ét: ngoại hình soái ca, điểm học luôn đứng đầu, thường xuyên tham gia các cuộc thi đỉnh cao.

Như lời mấy đứa bạn: "Làm bạn với anh cũng đủ nở mày nở mặt cả năm".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm