Chiếc cúc áo màu đỏ sẫm

Chương 6

01/03/2024 09:58

Tôi bừng mở mắt.

Giảng viên trên bục giảng đang giảng giải nội dung trong màn chiếu.

Hoàng Lan sát lại gần tôi, nhỏ giọng nói: "Sao vừa rồi cậu ngủ thế? Nếu không phải tớ lay cậu tỉnh thì có khi cậu bị gọi đứng dậy rồi đấy."

Rốt cuộc tôi đến phòng học từ khi nào?

Lúc này, nội tâm tôi vừa hoang mang vừa thắc mắc.

"Tiếp theo, mời các em giở trang 58, hôm nay, chúng ta tìm hiểu quy luật phát triển của văn học hiện đại Trung Quốc."

Tôi giở giáo trình, nhưng bị mấy chữ nhỏ chi chít trên giáo trình làm cho sợ hãi ngây người.

Rời khỏi.

Rời khỏi.

Rời khỏi nơi này.

Một trang viết đầy hai chữ "rời khỏi".

Không biết vì sao, tôi lại dùng tay che đi những chữ này trong vô thức.

Đột nhiên, tất cả âm thanh trong phòng học đều biến mất.

Hai người bạn cùng phòng của tôi cũng nhìn thẳng về phía trước, giống như đang nghiêm túc nghe giảng.

Thế nhưng mắt của bọn họ đều liếc sang một bên, nhìn chằm chằm vào tôi.

Nói chính x/ác hơn là bọn họ đang nhìn quyển sách bị tôi che đậy.

Động tác của giảng viên trên bục giảng giống như bị ấn nút tạm dừng, thầy giữ nguyên tư thế cầm phấn.

Giây tiếp theo, tôi nhìn thấy tất cả mọi người ngồi phía trước đều chậm rãi quay đầu về chỗ tôi.

Bọn họ không phải xoay sang trái phải.

Mà là ngửa đầu từ trước ra sau.

Người bình thường làm sao có thể xoay đầu bằng tư thế đó được?

Đầu bọn họ gần như hoàn toàn ngả ra đằng sau bả vai.

Thậm chí tôi nghe được tiếng xươ/ng cốt bị vặn đến mức mạnh nhất.

Lúc này đây, tôi chỉ có một suy nghĩ.

Rời khỏi phòng học này.

Tôi vừa muốn đứng dậy, nhưng tay lại bị người nào đó giữ lại bất ngờ.

Là bạn cùng phòng Hoàng Lan của tôi.

Cô ấy tới gần, rất gần tôi, mắt mở cực kì lớn.

"Tiểu Điềm, trên sách viết gì thế?"

Lúc này, tôi đã sợ ch*t khiếp.

Rõ ràng Hoàng Lan là một cô gái rất g/ầy yếu, nhưng giờ đây, sức mạnh của cô ấy lại vô cùng mạnh.

"Có phải cậu có bí mật gì giấu chúng tớ không?" Cô ấy chăm chú nhìn vào mắt tôi.

Tôi vốn đã nhát gan, lúc này nước mắt cũng đã sắp tuôn ra.

Tôi gần như nức nở, nói với Hoàng Lan: "Buông tớ ra."

Ngay sau đó, đột nhiên tôi cảm thấy mặt đất rung động một trận.

Cả phòng học đều trời đất nghiêng ngả.

Đầu tôi choáng váng, tầm nhìn trước mắt càng lúc càng mơ hồ.

Trước khi rơi vào bóng tối hoàn toàn, tôi nghe thấy một vài âm thanh kỳ quái.

Tựa hồ có tiếng bước chân của rất nhiều người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm