Chiếc cúc áo màu đỏ sẫm

Chương 6

01/03/2024 09:58

Tôi bừng mở mắt.

Giảng viên trên bục giảng đang giảng giải nội dung trong màn chiếu.

Hoàng Lan sát lại gần tôi, nhỏ giọng nói: "Sao vừa rồi cậu ngủ thế? Nếu không phải tớ lay cậu tỉnh thì có khi cậu bị gọi đứng dậy rồi đấy."

Rốt cuộc tôi đến phòng học từ khi nào?

Lúc này, nội tâm tôi vừa hoang mang vừa thắc mắc.

"Tiếp theo, mời các em giở trang 58, hôm nay, chúng ta tìm hiểu quy luật phát triển của văn học hiện đại Trung Quốc."

Tôi giở giáo trình, nhưng bị mấy chữ nhỏ chi chít trên giáo trình làm cho sợ hãi ngây người.

Rời khỏi.

Rời khỏi.

Rời khỏi nơi này.

Một trang viết đầy hai chữ "rời khỏi".

Không biết vì sao, tôi lại dùng tay che đi những chữ này trong vô thức.

Đột nhiên, tất cả âm thanh trong phòng học đều biến mất.

Hai người bạn cùng phòng của tôi cũng nhìn thẳng về phía trước, giống như đang nghiêm túc nghe giảng.

Thế nhưng mắt của bọn họ đều liếc sang một bên, nhìn chằm chằm vào tôi.

Nói chính x/ác hơn là bọn họ đang nhìn quyển sách bị tôi che đậy.

Động tác của giảng viên trên bục giảng giống như bị ấn nút tạm dừng, thầy giữ nguyên tư thế cầm phấn.

Giây tiếp theo, tôi nhìn thấy tất cả mọi người ngồi phía trước đều chậm rãi quay đầu về chỗ tôi.

Bọn họ không phải xoay sang trái phải.

Mà là ngửa đầu từ trước ra sau.

Người bình thường làm sao có thể xoay đầu bằng tư thế đó được?

Đầu bọn họ gần như hoàn toàn ngả ra đằng sau bả vai.

Thậm chí tôi nghe được tiếng xươ/ng cốt bị vặn đến mức mạnh nhất.

Lúc này đây, tôi chỉ có một suy nghĩ.

Rời khỏi phòng học này.

Tôi vừa muốn đứng dậy, nhưng tay lại bị người nào đó giữ lại bất ngờ.

Là bạn cùng phòng Hoàng Lan của tôi.

Cô ấy tới gần, rất gần tôi, mắt mở cực kì lớn.

"Tiểu Điềm, trên sách viết gì thế?"

Lúc này, tôi đã sợ ch*t khiếp.

Rõ ràng Hoàng Lan là một cô gái rất g/ầy yếu, nhưng giờ đây, sức mạnh của cô ấy lại vô cùng mạnh.

"Có phải cậu có bí mật gì giấu chúng tớ không?" Cô ấy chăm chú nhìn vào mắt tôi.

Tôi vốn đã nhát gan, lúc này nước mắt cũng đã sắp tuôn ra.

Tôi gần như nức nở, nói với Hoàng Lan: "Buông tớ ra."

Ngay sau đó, đột nhiên tôi cảm thấy mặt đất rung động một trận.

Cả phòng học đều trời đất nghiêng ngả.

Đầu tôi choáng váng, tầm nhìn trước mắt càng lúc càng mơ hồ.

Trước khi rơi vào bóng tối hoàn toàn, tôi nghe thấy một vài âm thanh kỳ quái.

Tựa hồ có tiếng bước chân của rất nhiều người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạn cánh buồm qua, ta tựa gió ngàn dặm

Chương 9
Vị hôn phu Trần Dữ là một người cực kỳ cố chấp, chuyện gì anh đã quyết thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Thế nên, từ việc mua nhà đến trang hoàng, tôi đều chiều theo ý anh. Cho đến ngày tổ chức tiệc tân gia, anh và thanh mai trúc mã Quý Hạ cãi nhau về việc có nên lắp bồn tắm trong phòng ngủ chính hay không. "Tôi đã nói là ngâm bồn tắm rất giải tỏa mệt mỏi, còn sàn nhà nữa, màu tối nhìn rất bẩn, cô không biết sao? Màu sáng thì sáng sủa hơn nhiều!" Cho đến khi người hàng xóm bên cạnh gõ cửa, cười làm hòa: "Chuyện trang trí nhà cửa ấy mà, phải nghe lời vợ, nhường vợ một lần thì gia đình mới êm ấm, vạn sự hưng." Trần Dữ ngẩn người ra: "Được được, ngày mai tôi sẽ liên lạc với đội thi công." Quý Hạ bật cười trong nước mắt, đấm nhẹ vào người anh: "Sớm như vậy chẳng phải tốt hơn rồi sao." Không một ai để ý thấy tôi đã bước ra khỏi cửa. Cơn gió đêm thổi bay tấm rèm cửa màu sáng, đó là kiểu dáng mà Quý Hạ đã chọn. Thậm chí đồ đạc trong nhà, địa điểm tổ chức đám cưới, kiểu dáng váy cưới đều là sở thích của cô ta. Tôi bỗng thấy mệt mỏi vô cùng. Sau đó, tôi gọi điện cho công ty tổ chức đám cưới: "Phiền các anh đổi tên cô dâu thành Quý Hạ." Đã như vậy, hôn lễ mà mọi thứ đều chẳng liên quan đến tôi này, tôi chọn cách rút lui.
Hiện đại
Tình cảm
0