Kể từ khi Từ Mộc Phong từ nước ngoài trở về.
Lục Kh/inh Chu và cậu ta liền quấn quýt lấy nhau không rời.
Trước kia, dưới sự thúc ép của ba và ông nội anh ta, hai chúng tôi ít nhất cũng gặp nhau mỗi tuần một lần, giờ thì đến cả tháng trời cũng chẳng thấy mặt mũi đâu.
Thậm chí việc đưa tôi đi trích xuất pheromone cũng do mẹ anh ta ra mặt đón rước.
Nhưng thế cũng tốt.
Tôi càng có thêm thời gian để vun đắp tình cảm với Lương Tụng Niên.
Mặc dù mỗi tháng tôi chu cấp cho anh ấy không ít tiền.
Nhưng anh ấy lại là một người rất có ý chí cầu tiến.
Chương 4:
Anh ấy đã tìm được một công việc làm giờ hành chính bên ngoài. Vì sợ anh ấy quá vất vả, tôi từng mở lời: "Thực ra anh không cần phải khổ cực thế đâu, em cũng khá là rủng rỉnh tiền bạc, thừa sức nuôi anh cả đời."
Dù sao thì cái công việc ki/ếm năm triệu tệ mỗi tháng này tôi cũng đã làm ngót nghét ba năm rồi, số dư tài khoản thực sự rất đáng gờm.
Mỗi khi cảm thấy buồn tủi, chỉ cần đếm dãy số không trên số dư thẻ ngân hàng là tâm trạng tôi lại phơi phới trở lại.
Lương Tụng Niên nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Chúng ta chỉ là qu/an h/ệ bao nuôi thôi, nếu anh không nỗ lực làm việc, lỡ một ngày nào đó em chán anh, vắt chanh bỏ vỏ, đến lúc đó anh ngay cả khả năng sinh tồn cơ bản cũng chẳng có, há chẳng phải thê thảm lắm sao?"
Anh ấy đẹp trai ngời ngời thế này.
Sao tôi có thể chán cho được chứ?
Thậm chí tôi còn muốn đề nghị rằng biết đâu sau này chúng tôi có thể kết hôn. Bởi suy cho cùng, anh ấy không chỉ sở hữu nhan sắc làm say đắm lòng người, tài nấu nướng tuyệt đỉnh, mà năng lực làm việc cũng vô cùng xuất chúng.
Từ khi bao nuôi anh ấy và được chăm bẵm toàn diện, tôi thậm chí còn tăng cân kha khá.
Trước đây ở nhà họ Lục.
Bởi vì mỗi tháng đều phải cung cấp pheromone cho Lục Kh/inh Chu, nên mỗi bữa ăn của tôi đều do chuyên gia dinh dưỡng tự tay cân đo đong đếm. Mặc dù đảm bảo đầy đủ dưỡng chất, nhưng hương vị lại nhạt nhẽo vô cùng.
Ăn mà cứ như nhai sáp vậy.
Mỗi lần đến kỳ phát tình cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng, sống lay lắt bằng mớ th/uốc ức chế có cũng như không.
Nhưng kể từ ngày bao nuôi Lương Tụng Niên, bữa ăn của tôi được cải thiện rõ rệt, những kỳ phát tình cũng trôi qua vô cùng êm ái.
Thực ra tôi đã hỏi bác sĩ từ lâu rồi.
Chế độ ăn uống của tôi hoàn toàn không hề ảnh hưởng đến tác dụng xoa dịu của pheromone đối với Lục Kh/inh Chu.
Nhưng mẹ của Lục Kh/inh Chu lại là người vô cùng kỹ tính, nên tôi chỉ đành ngậm ngùi nghe theo.
Lần kiểm tra gần đây nhất.
Bác sĩ thông báo rằng tuyến thể của Lục Kh/inh Chu đã gần như bình phục hoàn toàn, không cần phải phụ thuộc vào pheromone của tôi để xoa dịu nữa.
Vì vậy, tôi quyết định dọn ra khỏi nhà họ Lục để đến sống chung với Lương Tụng Niên.