Lại qua thêm một khoảng thời gian, tiệc mừng thọ 60 tuổi của bố Uất Hành Cẩn diễn ra, rất nhiều người được mời hoặc tự tìm đến.
Tôi tặng một bộ dụng cụ pha trà, được Uất Thương Nghiêm vui vẻ nhận lấy.
Người trong giới thượng lưu tụ họp lại với nhau, dù là vì mục đích gì, suy cho cùng cũng chỉ để kết nối và tạo dựng mối qu/an h/ệ.
Uất Hành Cẩn bị kéo đi trò chuyện xã giao với những bậc tiền bối.
Bố mẹ đứng cạnh tôi, vẻ mặt đầy hài lòng: "Hành Cẩn quả thực ưu tú hơn hẳn."
Tôi nâng ly champagne nhấp một ngụm, nhìn người chồng hợp pháp cao lớn và tuấn tú đang bị vây quanh giữa đám đông, trong lòng dâng lên chút kiêu hãnh.
Mẹ khoác tay tôi, thấp giọng nói: "Tiểu Lê, thằng nhóc Thanh Triết kia bị làm sao vậy? Mẹ thấy nó cứ nhìn chằm chằm con suốt."
Tôi nhìn theo hướng mẹ chỉ, quả nhiên thấy Uất Thanh Triết đang ngồi trong góc phòng, hắn đang nhìn về phía này mà ngẩn người.
Bên cạnh hắn là mấy người bạn đồng trang lứa đang nói gì đó, họ đều là bạn thân của hắn, cũng khá quen thuộc với tôi.
Một người trong số đó nhìn thấy tôi, mỉm cười rồi vẫy tay.
Tôi nâng ly rư/ợu, mỉm cười đáp lại, nhưng không bước tới.
Sau bữa tiệc, tôi thấy hơi buồn ngủ, liền chào Uất Hành Cẩn và bố mẹ rồi một mình đi ra sau vườn nghỉ ngơi.
Thời tiết đã bắt đầu trở lạnh.
Tôi đi qua cánh đồng hoa, trên lối nhỏ có một chiếc xích đu, nơi này chứa đựng rất nhiều ký ức tuổi thơ.
Tôi ngồi trên xích đu đung đưa, trong lòng dâng lên chút cảm xúc.
Gió nhẹ thổi qua, tôi nghiêng đầu tựa vào bàn tay đang nắm lấy dây xích đu, cảm thấy hơi buồn ngủ.
Không biết qua bao lâu, trên vai tôi có thêm một chiếc áo khoác ấm áp.
Tôi tưởng là Uất Hành Cẩn tìm đến, liền kéo áo lại, ngẩng đầu nở một nụ cười.
Khoảnh khắc nhìn rõ người đến, nụ cười liền tắt lịm.
Uất Thanh Triết sắc mặt phức tạp, lúc này trông hắn có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng vẫn cố gượng cười: "Cẩn thận kẻo cảm lạnh."
Tôi bước xuống khỏi xích đu, lùi lại một bước rồi trả áo lại: "Cảm ơn, nhưng không cần đâu."
Biểu cảm của Uất Thanh Triết đầy đ/au khổ.
Hắn nhận lấy chiếc áo, chậm rãi cúi đầu: "Tiểu Lê, tớ nghĩ chúng ta không nên xa cách đến mức độ này."
Lần này tôi thực sự bật cười: "Những chuyện cậu làm, tôi không thuê người xử lý cậu đã coi như là tôi lương thiện lắm rồi."
Uất Thanh Triết bắt đầu lặp đi lặp lại lời xin lỗi.
Tôi chẳng buồn để ý đến hắn, định quay người rời đi thì bị nắm lấy cổ tay.
Uất Thanh Triết ngẩng đầu nhìn tôi, khóe mắt đỏ hoe: "Tớ sai rồi."
Thấy tôi vẫn muốn đi, tay hắn nắm ch/ặt hơn, giọng cũng cao hơn một chút: "Tớ thật sự sai rồi!"
Nhận ra hắn muốn nói gì, tôi hất tay hắn ra, khoanh tay trước ngựk, nhướng mày nhìn hắn.
Sống lưng Uất Thanh Triết cong xuống từng chút một.
Hắn lấy hai tay che mặt, giọng nghẹn ngào: "Tình cảm của chúng ta từ nhỏ đến lớn quá thuận lợi, không có mới mẻ cũng chẳng có đam mê, cậu lại luôn quản thúc tớ, áp đặt tớ."
“Tớ cảm giác trong mắt cậu, tớ mãi mãi chỉ là một đứa trẻ, chứ không phải một người đàn ông. Cho nên khi Khương Việt cần tớ, khen ngợi tớ, trong mắt hay trong lòng đều là tớ, tớ đã d/ao động.”
“Khi ở bên cậu ta, tim tớ luôn đ/ập rộn ràng, cảm thấy rất thỏa mãn và kí/ch th/ích, những điều này khi ở bên cậu, tớ đều không có.”
"Nhưng sau khi mọi chuyện đã qua rồi, những ký ức về cậu lại luôn xuất hiện trong tâm trí tớ, ngày càng thường xuyên, ngày càng rõ nét."
"Khương Việt cũng trở nên ngày càng tầm thường. Tớ bắt đầu không hiểu tại sao cậu ta luôn bị những vấn đề nhỏ nhặt làm khó, tại sao lại dễ xúc động như vậy, tại sao làm việc không có logic, tại sao miệng nói yêu tớ nhưng hành động lại hoàn toàn trái ngược."
"Lúc này tớ mới phát hiện, thực ra tớ yêu cậu, tớ đã bị sự mới mẻ nhất thời che mắt."
Uất Thanh Triết ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu.
Hắn lại nắm lấy vai tôi, vẻ mặt hơi vặn vẹo: "Tiểu Lê, hình như tớ bị b/ệnh rồi."
Tôi lùi lại một bước, giọng thờ ơ: "Cậu đúng là bị b/ệnh, b/ệnh đê tiện. Tất cả những điều này đều do cậu tự lựa chọn, là cậu tự làm tự chịu, hèn nhát và ấu trĩ. Tôi còn phải cảm ơn cậu vì đã dứt khoát c/ắt đ/ứt mọi thứ, để tôi nhìn thấu bản chất của cậu."
Lần này tôi không do dự nữa, quay người bỏ đi.
Ở cuối con đường có trồng một cây ngô đồng, lá đã bắt đầu vàng úa và rơi rụng.
Uất Hành Cẩn không biết đã đứng dưới gốc cây bao lâu, im lặng hòa làm một với màn đêm.
Tôi rảo bước đi tới: "Anh đến từ khi nào?"
Anh nhíu mày nắm lấy tay tôi, dùng lòng bàn tay bao bọc lấy những đầu ngón tay đang lạnh dần của tôi: "Nói chuyện xong rồi à?"
"Không có gì để nói cả."
"Vậy chúng ta về nhà thôi."
"Được."
Đêm đó, Uất Hành Cẩn không về phòng ngủ mà cứ ở trong thư phòng, không biết đang làm gì.
Đến tận nửa đêm, khi một bên giường lún xuống, người đang bứt rứt trong lòng như tôi liền tỉnh giấc, bật đèn ngủ rồi nhìn chằm chằm vào anh.
Anh khựng lại, giơ tay xoa đầu tôi: "đá/nh thức em à?"
Tôi không nói gì, ngồi dậy giơ tay ra hiệu.
Uất Hành Cẩn nghiêng người ôm tôi vào lòng.
Tôi ôm lấy lưng anh, một tay xoa tóc anh: "Anh đang không vui."
"Không có."
"Anh có."
Uất Hành Cẩn vùi đầu vào hõm cổ tôi, hít sâu một hơi, hồi lâu sau mới buồn bực nói: "Có một chút."
Tôi nắm lấy vai anh, kéo giãn khoảng cách, nhìn vào mắt anh mà nghiêm túc nói: "Chúng ta là vợ chồng, có chuyện gì đều nên nói ra, vấn đề giữ trong lòng lâu ngày chỉ khiến nó th/ối r/ữa và trở thành vấn đề lớn hơn thôi."
Uất Hành Cẩn cũng nhìn tôi, trong mắt thoáng qua chút tủi thân.
Anh khẽ hôn lên mắt, mũi và khóe môi tôi, vừa hôn vừa nói: "Thực ra anh có chút gh/en tị. Em và em trai anh có quá nhiều ký ức mà anh không thể thay thế được, anh sợ em mềm lòng với nó, anh đã không thể chấp nhận khả năng bị em từ bỏ thêm lần nào nữa."
Nghe vậy, lòng tôi mềm nhũn, liền hôn lại anh rồi cười nói: "Qua rồi thì thôi, em chỉ nhìn hiện tại và tương lai, mà hiện tại của em là anh, tương lai cũng là anh."
Uất Hành Cẩn khẽ cười, hiếm hoi đỏ mặt, nụ hôn càng lúc càng cuồ/ng nhiệt.
Tôi đùa giỡn với anh, đột nhiên trong đầu lóe lên một hình ảnh, liền bật dậy: "Nhắc mới nhớ, cô gái mặc váy trắng hay cười với anh là ai vậy? Trông hai người có vẻ thân thiết lắm."
Uất Hành Cẩn cười càng vui vẻ hơn, một tay luồn vào trong áo ngủ của tôi, đ/è tôi xuống giường: "Là em họ của anh, thần tượng mà em ấy thích là bạn của anh, nên cứ nài nỉ anh xin chữ ký hộ."
Tôi ngửa cổ rên khẽ một tiếng, hơi thở không ổn định: "... Vậy thì được."