Hai người chúng tôi cứ như kẻ th/ù vậy, trọn vẹn suốt một tiếng đồng hồ, chẳng ai nói với ai lời nào.
Lúc nào Ngụy Thành Xuyên cũng tỏ vẻ thật lạnh nhạt.
Hắn ngồi ở bàn làm việc dán mắt vào máy tính.
Còn tôi thì ngồi ở mép giường nhìn chằm chằm vào điện thoại.
"Ng-Ngụy tổng." Tôi cẩn trọng dè dặt cất tiếng gọi hắn: "Anh tắm rửa trước đi ạ?"
Lúc này hắn mới ngước lên nhìn tôi: "Cậu tắm trước đi, tôi còn có công việc."
Nếu hắn đã nói vậy, tôi cũng khó mà từ chối.
Có điều... có điều ai đó có thể giải thích cho tôi biết, tại sao vách ngăn nhà vệ sinh của cái khách sạn này lại làm bằng kính trong suốt không vậy?
Tôi vốn đinh ninh rằng bên trong có cái rèm che hay gì đó.
Thế nhưng khi vừa đi vào xem thử, mới phát hiện ra chẳng có cái gì cả.
Đứng bên trong, tôi có thể xuyên qua lớp kính nhìn thấy rõ đôi lông mày đang cau ch/ặt của Ngụy Thành Xuyên.
Cái phòng tắm này, bắt buộc phải xài sao?
"Làm sao thế?" Ngay lúc tôi còn đang đấu tranh tâm lý gay gắt, Ngụy Thành Xuyên bước lại gần hỏi.
Tôi mấp máy môi, không biết phải mở lời giải thích ra sao.
Hắn nhìn chằm chằm tôi một lúc, rồi lên tiếng nói:
"Tôi hơi đói, muốn ra ngoài m/ua chút đồ ăn đêm."
Tôi đi ra tới cửa, hắn lại hỏi tiếp:
"Cậu có muốn ăn gì không?"
"Kh-Không cần đâu ạ." Tôi vội vàng nói.
Hắn không nói thêm gì nữa, liền sau đó đóng cửa lại.
Lạy trời phật, tôi cảm giác như được đại xá, cuống quýt chớp lấy thời gian đó, nhanh chóng tắm rửa cho xong.
Lúc Ngụy Thành Xuyên trở về, tôi vừa sấy xong mái tóc.
Chúng tôi vẫn tiếp tục giữ không khí im lặng.
Hình như hắn rất ít nói.
Thế nhưng rõ ràng vào lúc bảy năm trước, hắn là một con người thích nói chuyện lắm cơ mà.
Chương 4:
Dù vậy cũng có lẽ do hắn không muốn nói chuyện với tôi.
Dẫu sao vào lúc đó hắn cũng đã từng rất gi/ận dữ.
Trong đầu tôi đang suy nghĩ lung tung lộn xộn.
Liếc mắt nhìn qua, vô tình lọt vào tầm mắt một cơ thể không mặc áo.
Ngụy Thành Xuyên vậy mà đã bước vào trong phòng tắm, bắt đầu cởi quần áo rồi!
Tôi nhanh chóng xoay người nằm ngủ.
Quá ngại ngùng rồi.
Cơ mà, vóc dáng đó, đúng là đẹp thật đấy.