Tôi bực rồi:“Muốn làm thì nói thẳng.”
Cậu ta im lặng một chút, giọng nói rục rịch:“…Có được không?”
“Không được.”
“Anh cố ý đúng không?”Cậu ta lật người ngồi dậy, khó chịu.Tôi còn khó chịu hơn.
“Cậu tưởng mông tôi bằng sắt à? Cắm cả đêm không hỏng?”
Cậu ta há miệng, bị chọc đến không nói nên lời, ngược lại khiến khí thế của tôi xẹp xuống.
…Cảm giác cũng khá đáng yêu.
Thế là tôi lại ghé tới hôn cậu ta, đôi môi mềm quấn lấy nhau khó tách.
Cậu ta thở nhẹ, rất bất mãn:“Lại không cho, chỉ biết trêu người.”
Tôi bắt đúng từ khóa:“Cậu rất thèm à?”
Thực ra tôi biết rõ lắm.
Lần đầu xử nam khai huân, đầu óc toàn nghĩ mấy chuyện đó.
Ở tuổi Bùi Tẫn, huyết khí phương cương, cũng chẳng kém là bao.
Bị tôi chọc trúng tim đen, cậu ta gi/ận dỗi quay lưng lại:“Không có, ngủ.”
Tôi nhìn chiếc cổ sạch sẽ ấy, với cái đầu tròn tròn phía sau, bật cười.
Ghế sát lại, nhẹ nhàng ngậm lấy dái tai cậu ta.
Tay luồn khéo léo vào quần ngủ của cậu ta.
Cảm giác Bùi Tẫn run lên trong lòng tôi.
“Năm ngón tay cô nương” của tôi lần đầu phục vụ người khác.
Nhưng nhìn ánh xuân ướt át rõ ràng sướng tới trong mắt Bùi Tẫn, cảm thấy cũng đáng.
“Này, cậu sướng rồi, còn tôi thì sao?”
Cậu ta vụng về học theo động tác của tôi, đưa tay xuống, bị tôi giữ ch/ặt cổ tay.
“Dùng miệng.”
“Anh mẹ n—”
“Lần sau tôi tự giải quyết, được không? Giao kèo nhé?”
Đôi đồng tử trong đôi mắt xinh đẹp ấy khẽ run lên.
Yết hầu cậu ta trượt nhẹ dưới đầu ngón tay tôi.
Kim chủ thành công thực thi quyền lực của mình.
7.Tôi bảo trợ lý m/ua hết những mẫu đồ ngủ mới nhất trên thị trường mang về nhà.Lại đổi thêm một cái nệm mới.Trong phòng thay đồ, người giúp việc dọn trống ra một nửa để treo quần áo của Bùi Tẫn.
Chiếc tivi vốn quanh năm không bật trong nhà cũng bắt đầu chất đầy những game mới nhất.Ngôi nhà trống trải dường như đang dần được thứ gì đó lấp đầy.
Và quan trọng nhất là, tôi nhận ra—Có người đang đợi tôi về nhà.
Sống động, ấm áp.
“Lại không nghe điện thoại, tôi còn tưởng anh ch*t đâu ngoài đường rồi chứ.”
Tôi cởi giày, mệt mỏi khoát tay:“Đừng ầm ĩ nữa, mệt lắm.”
Bùi Tẫn ném tay cầm chơi game xuống, cau mày, thái độ rất tệ mà bế thẳng tôi lên đi về phía cầu thang.
“Ngày nào cũng liều mạng ki/ếm nhiều tiền thế để làm gì.”
Tôi lười biếng tán dóc với cậu ấy:“Không ki/ếm tiền thì lấy gì nuôi em?”
“Em đâu có thiếu tiền.”
“Vậy tôi nuôi bản thân mình kiểu gì?”
Bùi Tẫn buột miệng:“Em còn để anh đói à?”
“Ồ? Em muốn nuôi tôi?”
Câu nói này quá m/ập mờ, Bùi Tẫn mím môi, không trả lời.
Tôi được đặt lên giường, đầu óc choáng váng, lại cảm thấy một chút hụt hẫng mơ hồ.Gần ba mươi tuổi, lại động lòng với một cậu nhóc, còn khao khát một chút tình yêu.Nghĩ lại cũng ng/u thật.
Tôi mơ màng sắp ngủ thì có chiếc khăn ướt ấm áp lau qua mặt.Động tác rất dịu dàng, khiến tôi mở mắt nhìn lên.
Hàng mi dài của Bùi Tẫn cụp xuống, vẻ mặt chuyên chú lộ ra một nét mềm mại hiếm thấy.Chỉ thuộc về tôi.
Thế là tôi lại được dỗ dành xong, tim căng đầy.
“Thật ra… cũng không phải là không được.”
Tôi sững người.Cậu ấy ghé lại hôn lên khóe môi tôi:
“Em nuôi nổi anh.”
8.Tôi đến câu lạc bộ của Bùi Tẫn một chuyến.Vì chuyện tăng vốn đầu tư cần ký hợp đồng.
Thật ra mấy việc nhỏ này không cần tôi đích thân đến, nhưng tôi có tư tâm riêng.
Tôi muốn nhìn thấy Bùi Tẫn—Bùi Tẫn rực rỡ trên đường đua.
Người phụ trách cung kính dẫn tôi vào trong.
Đi ngang sân tập thì đột nhiên xảy ra t/ai n/ạn.Xe đổ nghiêng sang một bên, tay đua bị hất văng, lưng đ/ập mạnh vào hàng rào.
Tôi không đ/á/nh giá được thương thế thế nào, nhưng rất nhanh đã có người vào sân, dùng cáng khiêng đi.
Mũ bảo hiểm bị tháo xuống.Tôi nhìn thấy biểu cảm đ/au đớn của người đó, tim bỗng gi/ật mạnh.Lòng bàn tay cũng túa ra một lớp mồ hôi lạnh.
“Chủ tịch Trình, không sao đâu, sai sót là chuyện bình thường. Ngài đừng lo, chúng ta vào trong trước nhé.”
Tôi h/ồn vía trên mây ký xong hợp đồng trong phòng họp, rồi lại quay về bên sân tập ban nãy.
Mảnh vỡ đã được dọn sạch, trong tầm mắt lại có vài bóng người lao vút qua.
Giọng Bùi Tẫn mát lạnh vang lên:“Anh đang nhìn ai đó?”
Tôi hoàn h/ồn, tim đ/ập lo/ạn, không kìm được mà đưa tay chạm lên mặt cậu ấy.Cảm nhận nhiệt độ nơi đầu ngón tay—ấm áp, sống động, chân thực.
“Làm gì thế.”
“Không làm gì, nhớ em.”