Ánh Đèn Lồng Dưới Hoa

Chương 9

10/07/2025 21:13

Chu Viễn lắc đầu, dù mặt mày tái nhợt.

"Không, tôi phải kết thúc chuyện này. Nếu không, Lâm Hạo và gia đình Trương Đại sẽ không bao giờ được yên." Anh cắn răng chịu đ/au, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Với sự giúp đỡ của Lưu Minh, anh tiếp tục thu thập bằng chứng, cuối cùng thuyết phục được một quan chức cấp cao trong quân đội can thiệp.

Đám quan lại bị bắt giữ, và danh dự của Chu Viễn được khôi phục. Nhưng cái giá phải trả là sức khỏe suy kiệt của anh.

Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Chu Viễn bắt đầu hành trình trở về Giang Nam. Mỗi bước đi đều là một thử thách, nhưng ý nghĩ về Lâm Hạo là động lực lớn nhất.

Anh mang theo một món quà nhỏ, một chiếc nhẫn bằng ngọc mà anh m/ua từ thị trấn, như một lời xin lỗi vì đã để Lâm Hạo lo lắng quá lâu.

Tại thung lũng, Lâm Hạo ngày càng tuyệt vọng. Một buổi sáng, khi hoa mẫu đơn bắt đầu rụng lá báo hiệu mùa thu, cậu quyết định rời khỏi nhà để tìm Chu Viễn.

Cậu mang theo chiếc đèn lồng và chiếc huy hiệu, định bụng sẽ đi đến Nam Kinh để hỏi tin tức.

Trương Đại cố ngăn cản, nhưng không thể lay chuyển được quyết tâm của cậu.

"Nếu cậu ấy không quay lại, tôi sẽ không sống nổi." Lâm Hạo nói, giọng nghẹn ngào.

Nhưng ngay khi cậu bước ra khỏi cổng, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cuối con đường mòn.

Chu Viễn, với cơ thể g/ầy gò và áo quần rá/ch rưới, bước đi chậm chạp nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.

Lâm Hạo thả chiếc đèn lồng xuống, lao đến ôm chầm lấy anh.

"Anh đã về! Em tưởng mình mất anh rồi!" Cậu khóc, tay ôm ch/ặt Chu Viễn như sợ anh sẽ biến mất.

Chu Viễn cười yếu ớt, nâng tay vuốt tóc Lâm Hạo.

"Anh đã hứa sẽ trở về. Không gì có thể ngăn cản anh cả."

Anh lấy chiếc nhẫn ngọc ra, đeo vào tay Lâm Hạo.

"Đây là để xin lỗi vì đã để em lo lắng."

Hai người ngồi xuống dưới hiên nhà, dưới ánh đèn lồng. Chu Viễn kể lại mọi chuyện: cuộc đối đầu với đám quan lại, những vết thương mới, và cách anh bảo vệ danh dự để cả hai có thể sống yên ổn.

Lâm Hạo lắng nghe, đôi lúc ôm lấy Chu Viễn khi cậu kể đến những khoảnh khắc nguy hiểm.

"Anh ngốc quá!" Lâm Hạo thì thầm, nhưng nụ cười trên môi cậu nói lên sự biết ơn vô bờ.

Trương Đại và gia đình ông cũng ra chào đón Chu Viễn, mang thức ăn và trà để chúc mừng sự trở lại của anh.

Bữa tối ấy là một bữa tiệc nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, với tiếng cười và câu chuyện vang lên giữa thung lũng yên bình.

Chiếc đèn lồng, sau bao ngày chờ đợi, cuối cùng cũng được chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc mà nó đã thắp sáng hy vọng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm