Tình Cờ Yêu Anh!

Chương 10 (Hoàn)

13/08/2024 16:11

10

Sau lễ trưởng thành, cuộc sống lại trở về quỹ đạo.

Mối qu/an h/ệ giữa tôi và mẹ phục hồi như trước, thậm chí còn gần gũi hơn.

Với Trần Dã, tôi vẫn luôn nhớ những lời mẹ nói, mẹ khó khăn lắm mới gật đầu chấp nhận, tôi tất nhiên không thể làm trái ý mẹ rồi.

Bây giờ tôi đã thành thạo trong việc tránh mấy lần đụng đụng chạm chạm mọi lúc mọi nơi của anh ta, cũng như những lần chân anh ta đột ngột ôm lấy tôi từ phía sau.

Nếu không thể tránh được, chỉ cần nói câu "Sau khi thi đại học mới được" là Trần thiếu gia lại mừng rỡ không tả nổi.

"Đây chính là lời em nói đấy." Trần Dã nhìn tôi với vẻ mặt tủi thân, "Sau đó đừng có trách anh..."

"Trách cái gì?" Tôi đón lời một cách nhàn nhã.

"Hôn ch*t em. Làm em khóc." Anh ta cố ý nhìn tôi gắt gỏng.

"..."

Tôi vẫn cố gắng hết sức để học tập, nhưng khác với trước đây, trong lòng đã không còn quá nhiều gánh nặng nữa.

Bởi vì tôi biết, phía sau luôn có người để dựa vào.

Vào ngày thi đại học, trời mưa nhỏ, Trần Dã đặt hai cái bánh ú xinh đẹp lên bàn tôi.

"Mẹ anh gói đó." Anh ta gõ gõ lên bàn tôi, "Để cho con nhỏ không có lương tâm này ăn."

Nhìn thấy hai cái bánh ú ấy buộc bằng sợi dây đỏ, tôi mỉm cười chân thành.

Người này vẫn còn gi/ận dỗi, vẫn để trong lòng việc hôm qua tôi chưa kịp đáp lại lời anh.

"Bạn trai." Tôi bất chợt gọi nhỏ anh, "Cố lên nha."

Bước chân anh dừng lại, lúng túng quay đầu lại: "Cố lên."

Sau ba ngày thi cao khảo, buổi họp lớp được định vào buổi tối ngày thứ tư.

Bên bàn ăn, Trần Dã kéo tôi ngồi bên cạnh mình, tôi vẫn còn hơi không tự nhiên.

Nhưng không ngờ, bạn bè trong lớp lại tỏ ra vô cùng hiểu biết, rõ ràng không phải là điều bất ngờ.

Hóa ra họ đã sớm biết về mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi.

Trước đây tôi còn cẩn thận giấu diếm, nhìn thấy vẻ mặt ngây thơ vô tội của Trần Dã, tôi giơ tay ra bóp vào đùi anh ta.

Nhưng bàn tay lại bị anh nắm lấy, siết ch/ặt trong lòng bàn tay.

Tuổi trẻ có năng lượng vô hạn, bị ức chế và gò bó bấy lâu, lại vừa vượt qua được bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời, trong lòng không khỏi xúc động, cả nhóm vây quanh thầy cô để uống rư/ợu.

Tôi uống một chút rư/ợu trái cây, cảm thấy có hơi mơ hồ, nhưng lại có thể nhìn thấy rõ ràng Trần Dã đang đứng giữa đám người.

Có lẽ anh vốn là tâm điểm của đám đông.

Gặp được anh, thật là may mắn...

Tôi tự cho rằng hai cốc rư/ợu trái cây vẫn chưa đủ để làm say, cuối cùng Trần Dã dẫn tôi ra khỏi nhà hàng, đi được vài bước, anh lại giở trò trêu tôi:

"Em yêu, em say rồi, muốn bế hay là muốn ôm?"

Tôi không thể để anh thành công được nên nhăn mặt lại, gạt tay anh:

"Không cần! Em tự đi."

Nhưng tại sao chân tôi lại không nghe lời? Tôi suýt ngã sang một bên.

Trần Dã nhanh tay kịp túm lấy tôi, tôi dựa vào lòng anh, ngước lên có thể nhìn thấy chiếc cằm rắn chắc của anh.

Đột nhiên cảm xúc dâng trào, tôi nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe:

"Trần Dã."

"Hử?"

Anh cúi đầu nhìn vào mắt tôi.

"Cảm ơn anh."

"Cảm ơn anh đã đến bên em, cảm ơn anh đã thuyết phục mẹ em, cảm ơn anh đã thích em."

Anh nâng khuôn mặt tôi, cúi đầu thật gần:

"Không cần cảm ơn anh, em chỉ cần yêu anh thôi."

Anh cười khẽ, ánh mắt ngạo nghễ kiêu hãnh mang theo sự dịu dàng, thì thầm dỗ dành:

"Giang Ng/u, ngoan, nói em yêu…"

Tôi nhón chân lên, hôn lên môi anh.

Tôi không nhắm mắt lại, dường như trong mắt anh có những vì sao sáng lấp lánh.

Xúc cảm mát lạnh và mềm mại, mang theo chút hương rư/ợu.

Tôi từ từ lùi lại, chớp mắt nhìn anh: "Trần Dã, miệng anh thơm quá, anh có phải công chúa hương thơm không?"

"Sao anh không nói gì vậy?" Tôi nghiêng đầu nhìn anh, hoàn toàn không để ý đến đôi mắt anh dần trở nên tối sầm.

Anh vòng tay ôm lấy sau gáy tôi, nhưng những lời anh nói lại không phải lời nói của con người: "Ngoan, công chúa hương thơm sẽ dạy em cách hôn."

Như bị mê hoặc, tôi ngoan ngoãn nhắm mắt.

Hừ, tất cả là do anh ta trông quá ranh mãnh thôi.

Giây tiế theo, môi anh chạm vào môi tôi.

Đầu tôi choáng váng, tôi không thể nghĩ được gì nữa, như muốn lao lên mây, lại rơi vào những ánh đèn neon.

Những tia sáng ấm áp của đèn đường rải khắp nơi.

Trong ánh sáng mờ ảo, hai chú mèo con âu yếm thì thầm.

Không biết bao lâu sau, anh dừng lại, vùi đầu vào cổ tôi.

Cơn gió mùa hè cũng không thể thổi bay đi tình yêu của đôi trẻ.

Trong đêm hè lặng lẽ và trong sáng, Trần Dã bế tôi, chậm rãi đi trên con đường vắng.

"Khi đủ tuổi, chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn."

Tôi mơ mơ màng màng, buồn ngủ, giọng anh thật dịu dàng.

"Ngoan, hãy hứa với anh."

Tôi dụi đầu vào vai anh, nghe anh thở dài nhẹ nhõm:

"Thật là một cô bé say xỉn..."

Một lúc sau, tôi ôm ch/ặt lấy cổ anh, thì thầm:

"Được."

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ Lan

Chương 8
Sau khi được nhận lại Hầu phủ, giả thiên kim đang định trả lại mối thân sự cho ta. Ngoài cổng đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ đến nhận mẹ, nói chính là con trai ta ở nông thôn. Đàn chủ bình luận: - "Đây chắc là đứa trẻ nam chính cố tình tìm để bôi nhọ nữ phụ đây mà? Nhưng mà nói thật, trông nó giống nữ phụ thật đấy!" - "Ai bảo cô ta vừa từ thôn quê về đã vội tranh đoạt hôn sự? Cô ta xứng sao? Để có được nam chính, còn dám hạ độc, may là nam chính phát hiện kịp, bắt cô ta cùng gã ăn mày tơ tưởng một đêm." - "Nhưng đứa nhóc này có phải nghịch tử bỏ nhà đi của nhân vật phản diện không? Dạo trước nó còn bị đập đầu, đi xin ăn mấy ngày liền." - "Nếu ai cứu được đứa nhỏ này, phản diện chắc phải dâng hết gia sản để tạ ơn quá?" Ta nuốt trọn lời phủ nhận đang nghẹn nơi cổ họng, khom người xuống, cười nhẹ vươn tay về phía đứa trẻ: - "Lại đây, gọi ta bằng ngoại tổ phụ."
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.