Lục Trì Hành như nghĩ đến điều gì, ánh mắt đột nhiên chuyển sang người tôi.

Anh quan sát tôi từ trên xuống dưới, trong mắt ánh lên vẻ ranh mãnh.

“Cuối tháng tôi sẽ về.”

“Bảo bà ta và lão già chuẩn bị cho tốt. Tôi sẽ tặng hai người họ một bất ngờ.”

Điện thoại cúp máy.

Ý cười của Lục Trì Hành càng sâu hơn, nhìn đến mức tôi nổi hết da gà.

Anh vươn tay móc lấy cằm tôi, thấp giọng như á/c m/a thì thầm:

“Dậy đi.”

“Chuẩn bị làm việc.”

Lục Trì Hành không vứt bỏ tôi, càng không buông tha tôi.

Từ khoảnh khắc cúp điện thoại, tôi đã bị anh toàn quyền sắp xếp.

Mỗi ngày, ngoài việc học cách đóng vai một omega cho tốt, nhồi nhét lễ nghi quy củ, tôi còn phải học tiếng phổ thông.

Bởi vì anh nói mỗi lần nghe tôi nói chuyện, anh luôn có cảm giác mình đang đứng giữa biên cương đại mạc, cát vàng bay đầy trời.

Phải nói người trong thành đúng là biết cách nói chuyện.

Rõ ràng anh có thể trực tiếp chê tôi nói quê mùa.

Nhưng anh lại không.

Rõ ràng muốn m/ua quần áo mới cho tôi, nhưng trước đó vẫn phải dìm tôi một câu.

“Ngày nào cũng mặc như miếng giẻ rá/ch, cậu là người rừng à? Vải thô thành thế này mà không thấy cọ đ/au người sao?”

Tuy Lục Trì Hành nói chuyện rất khó nghe, nhưng con người anh không x/ấu.

Ít nhất, trong hành động, anh vẫn biết tôn trọng người khác.

Hôm trước anh còn gào với thư ký Dương rằng phải ném hết đống quần áo quê mùa trong tủ tôi vào thùng rác.

Nhưng hôm sau, quần áo đã được người ta xếp phẳng phiu, đặt vào tầng dưới cùng của tủ.

Những món đồ sinh hoạt tôi mang từ trong thôn ra cũng luôn bị anh gh/ét bỏ.

Nhưng sau khi đổi sang đồ mới, đồ cũ anh cũng sẽ bảo người đóng gói cẩn thận rồi đặt sang một bên.

Tôi học chậm, tối nào anh cũng phụ đạo cho tôi.

Khi học khiêu vũ xã giao, tôi cứ giẫm sai nhịp rồi đạp lên chân anh.

Miệng anh thì châm chọc, nhưng vẫn kiên nhẫn dạy tôi hết lần này đến lần khác.

Chỉ có điều, hình như anh vẫn chưa từ bỏ kế hoạch sinh con của mình.

Sau khi các lớp học kín lịch ban ngày kết thúc, buổi tối tôi còn phải tiếp tục cùng Lục Trì Hành nghiên c/ứu làm thế nào để beta có thể mang th/ai.

Cuộc sống này còn mệt hơn cả lúc tôi làm công chui ở trong thôn.

Cũng là ban ngày làm việc, ban đêm bị thợ đốn gỗ đục đẽo.

Nhưng Lục Trì Hành lại tinh lực dồi dào như chó.

Đêm nào anh cũng hóa thân thành cỗ máy đóng cọc vô tình, quyết tâm sớm ngày đục cho khúc gỗ này thành một cái hốc.

Mãi đến đêm trước bữa tiệc, tôi thật sự có chút không chịu nổi nữa.

Tôi nằm sấp trên người anh, hỏi ra vấn đề mà mình đã tò mò từ đầu đến giờ.

“Ông chủ, anh nhất định phải sinh một đứa con sao? Nhận nuôi không được à?”

Anh thở dốc bên tai tôi.

“Hừ. Cậu tưởng tôi là mấy lão đ/ộc thân trong thôn cậu à? Không sinh được thì đi nhận nuôi?”

“Nếu không phải di chúc của ông ngoại yêu cầu người thừa kế trong vòng ba năm nhất định phải có con nối dõi, tôi cũng chẳng tốn công như vậy.”

Anh lật người tôi lại, để tôi nằm ngửa, rồi cúi xuống hôn tôi.

“Nhưng mà ông chủ, chúng ta lăn qua lăn lại hơn nửa tháng rồi, tôi thật sự không sinh được.”

“Hay là anh đổi người khác đi?”

Lời còn chưa dứt, tôi đã nhận được câu từ chối của đối phương.

“Không được.”

Tôi hữu khí vô lực hỏi anh: “Vì sao?”

“Tôi không thích làm bừa.”

“Cậu đừng quên, ngay từ đầu chúng ta ký chính là hợp đồng sinh con.”

“Tôi chỉ đang thực hiện nghĩa vụ hợp đồng.”

Tôi nhất thời nghẹn lời.

Lục Trì Hành nắm cằm tôi, đầy hứng thú đ/á/nh giá.

“Huống hồ, cậu thú vị hơn đám omega kia nhiều.”

Thú vị?

Anh nói phương diện nào vậy?

Hình như ngoài chuyện trên giường, những lúc khác anh căn bản chưa từng khen tôi.

Rốt cuộc thú vị chỗ nào, tôi xin hỏi?

Chẳng lẽ beta chịu đục hơn omega sao?

Nụ hôn ập tới khiến tôi gần như không thở nổi.

Người thợ đốn gỗ lại bắt đầu công trình đục cây của mình.

Khó khăn lắm mới sắp đục đúng chỗ, Lục Trì Hành lại đột nhiên dừng lại.

Tôi như một khúc gỗ nổi lềnh bềnh giữa vịnh biển, mãi không thể cập bờ, khó chịu đến mức ruột gan cồn cào.

Dưới ánh trăng yếu ớt, Lục Trì Hành bốn mắt nhìn tôi.

Mắt anh sáng như sói đói trên thảo nguyên.

Ý cười nơi khóe môi đặc biệt mê người.

“Suýt chút nữa đã để cậu lừa qua rồi.”

“Ừm, Văn Cẩn, vừa rồi cậu gọi tôi là gì?”

“Ông chủ… ờm…”

Dụng cụ trong tay người thợ đốn gỗ lại bắt đầu rục rịch.

Giống như trừng ph/ạt, anh nhẹ nhàng gõ vào khúc gỗ một cái.

“Cậu nên gọi tôi là gì?”

Cái đầu nhỏ sắp đứng máy của tôi cấp tốc tìm ki/ếm, cuối cùng cũng tìm ra xưng hô kia.

“Ông xã.”

Lục Trì Hành hài lòng nheo mắt.

“Nhớ kỹ.”

“Ngày mai không được gọi sai.”

Giống như nhận được một mệnh lệnh nào đó, thợ đốn gỗ nhiệt tình tăng vọt, lại lần nữa vùi đầu vào công việc đục gỗ.

Chiều hôm sau, tôi theo Lục Trì Hành đến nhà cũ.

Tuy nhà họ Lục là đại phú hào số một thủ đô, nhưng dinh thự lại xây rất giản dị.

Nghe Lục Trì Hành nói, gia sản nhà anh đều do ông ngoại anh gây dựng nên.

Ông ngoại anh chỉ có một cô con gái.

Cha của Lục Trì Hành là ở rể vào nhà họ Lục.

Đáng tiếc mẹ anh qu/a đ/ời sớm.

Ông cụ cố gắng chống đỡ đến khi Lục Trì Hành trưởng thành rồi mới buông tay rời đời.

Trong di chúc viết rất rõ, Lục Trì Hành là người thừa kế duy nhất.

Nhưng cha anh không chịu chấp nhận, vẫn luôn bám ch/ặt vào điều kiện trong vòng ba năm phải có con nối dõi.

Mẹ kế anh càng mưu toan can thiệp hôn sự của Lục Trì Hành, để nhét người của bà ta vào bên cạnh anh.

Lục Trì Hành lúc này mới nghĩ ra hạ sách này.

Trước khi xuống xe, Lục Trì Hành đột nhiên kéo tôi lại, ấn tôi vào lòng anh.

Tư thế thân mật giống như một cặp tình nhân đang yêu say đắm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Thuần phục Chương 13
12 Nguyện Nguyện Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thợ đúc kiếm luôn muốn xếp tôi chung hàng với mớ sắt vụn

Chương 10
​Tôi là linh hồn của một thanh thần kiếm. Trong mắt người ngoài, tôi và Xích Tiêu là một cặp song kiếm hoàn hảo do trời đất tạo nên. ​Nhưng chỉ mình tôi biết, hắn chẳng qua là món hàng lỗi được rèn ra từ đống sắt vụn thừa lại sau khi đúc tôi. ​Trước khi tôi xuyên không đến đây, chủ nhân cũ của thân xác này đã phải nhẫn nhịn hắn suốt ba trăm năm. ​Còn sau khi tôi xuyên không đến... ​"Tố Quang, cô là kiếm nữ, bổn phận của cô là phải phò tá kiếm nam." ​Tôi bật cười: "Phò tá? Rốt cuộc tôi là nguyên liệu chính hay anh là nguyên liệu chính?" ​Sắc mặt hắn tối sầm lại: "Cô... Sao cô lại trở nên như thế này?" ​Tôi nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mờ bám trên thân kiếm, bình thản đáp: "Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhận ra, một cục sắt vụn thì không xứng được đặt ngang hàng với tôi."
Cổ trang
Hệ Thống
Huyền Huyễn
0