Sau khi ngâm mình trong nước lạnh suốt một canh giờ mà chẳng hề hấn gì, ta lại nhận ra quy luật. Hễ cách xa chiếc nhẫn kia đủ xa, ta liền thoát khỏi ảnh hưởng của nó.

Trong cung vốn có nhiều ám vệ theo hầu hoàng thượng, chi bằng xin đi làm việc ngoại thành.

Nghĩ vậy, ta tìm đến thống lĩnh: "Bẩm đại nhân, tiểu nhân muốn nhận việc ngoại thành."

Dừng một chút, ta lại bổ sung: "Cũng đừng xa hoàng cung quá, tốt nhất là có thể trông thấy ngự thư phường."

Đêm nay thống lĩnh trực canh, đang ngồi chồm hổm trên cành cây nhai hạt dưa, liếc xéo qua ta: "Ngươi tưởng chọn dưa chuột sao?"

"Trong cung chẳng tốt hơn ngoài thành phong sương dãi nắng?"

Tốt thì tốt thật. Nhưng lâu ngày dễ thành phế nhân.

Ta thành thực đáp: "Tiểu nhân muốn chịu khổ."

"Ngươi chắc chứ? Chủ tử có lẽ không đồng ý đâu."

Ta im lặng.

Giữa đám ám vệ, ta theo hầu chủ tử ít năm nhất. Những ám vệ khác thường xuyên ra ngoài đưa tin ám sát, riêng ta chưa từng được phái đi.

Là ám vệ gần chủ tử nhất, mực ta mài, trà ta pha, ngay cả th/uốc đ/ộc trước mỗi bữa ăn cũng do ta nếm thử. Nói tóm lại, mọi việc đều làm trừ việc của ám vệ.

Ở gần bên, ta còn được ban thưởng vô số vật phẩm vốn không đáng được nhận. Ấy vậy mà giờ ta lại xin điều đi nơi khác. Thực có lỗi với sự tín nhiệm của chủ tử.

Nhưng không còn cách nào khác, vì nhị đệ của ta, chỉ còn cách nhờ thống lĩnh thỉnh ý chủ tử.

Trằn trọc suốt đêm, sáng hôm sau thống lĩnh đến truyền tin. Hắn không nói kết quả, chỉ nhìn ta với ánh mắt khó hiểu: "Chủ tử truyền ngươi vào diện kiến."

Toi rồi. Thiên địa nghiêng đổ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi Là Phản Diện Xinh Đẹp Trong Truyện Niên Đại

10
Khi tỉnh lại, tôi không chỉ phát hiện mình là phản diện xinh đẹp trong một cuốn truyện niên đại, mà còn nhận được những ký ức rời rạc về kiếp trước. Trong ký ức ấy, tôi ỷ vào gương mặt trời cho, sai khiến Triệu Thiết Sinh—người sau này sẽ trở thành nhà giàu số một—chẳng khác nào một con chó. Để kiếm tiền cho tôi đi học, Triệu Thiết Sinh ban ngày ra công trường khuân gạch, ban đêm lại thức trắng làm việc trong xưởng sửa xe. Thế nhưng tôi lại chê hắn bẩn, chê hắn nghèo, quay đầu đi lấy lòng cậu ấm nhà giàu Lý Trang. Cho đến lúc chết, tôi vẫn luôn tin rằng sau khi Triệu Thiết Sinh làm nên sự nghiệp, chính hắn đã sai người bắt tôi, đánh gãy chân rồi ném tôi vào bệnh viện tâm thần. Mà lúc tôi vừa thức tỉnh, Triệu Thiết Sinh đang quỳ dưới đất, cúi đầu đi giày cho tôi. Chỉ vì chê đế giày quá cứng, tôi vừa nổi giận với hắn một trận. Toàn thân tôi lập tức túa mồ hôi lạnh. Chết mất thôi.
Boys Love
Hiện đại
0