Khi anh còn hôn mê trong b/ệnh viện, không thể phản bác, ông cụ đã sắp xếp hôn sự.
Tin tức người nắm quyền nhà họ Lục kết hôn vừa được tung ra, cả thành phố đều biết.
Đợi Lục Thời Dục tỉnh lại muốn hối h/ận, đã không còn kịp nữa.
Một khi anh hủy hôn, tôi sẽ trở thành trò cười trên mạng, thành đề tài bàn tán sau bữa trà của mọi người.
Lục Thời Dục biết điều đó có nghĩa gì với một omega.
Ông cụ lợi dụng chút mềm lòng này của anh, ép anh cưới tôi.
Sau khi kết hôn, tôi mới biết.
Hóa ra trong lòng anh đã sớm có người.
Là tôi chia rẽ bọn họ.
Tối đó, ông nội đến kiểm tra.
Sau khi phát hiện mảnh vụn của tờ siêu âm, ông lập tức bảo thư ký soạn một bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, chuyển toàn bộ cổ phần của mình cho đứa bé chưa ra đời.
Vẻ vui mừng của ông khiến bàn tay vốn định ra hiệu của tôi lại rũ xuống.
Ông nội vẫn luôn muốn có chắt.
Lục Thời Dục vẫn luôn muốn quyền thừa kế và người anh yêu.
Mà những thứ này, chỉ cần tôi từ bỏ điều trị và sinh đứa bé ra, đều có thể làm được.
Tôi không giãy giụa nữa.
Đối diện với những kỳ vọng tốt đẹp ông nội gửi gắm lên đứa bé này, tôi cũng mỉm cười gật đầu phụ họa.
Cổ phần đứng tên đứa bé.
Nếu không còn tôi, nó cũng sẽ không sống quá tệ.
Ngược lại, có lẽ nó còn được sống trong một gia đình hòa thuận, có tình yêu.
Chứ không lạnh lẽo như hiện tại.
“Ôn Yến, đừng nằm mơ nữa.”
Sau khi ông nội rời đi, Lục Thời Dục đột nhiên bóp lấy gương mặt đang gượng cười của tôi, trầm mặt cảnh cáo:
“Những tương lai tốt đẹp kia sẽ không xảy ra.”
“Đứa bé cũng tuyệt đối không thể trở thành con bài trong tay cậu, giúp cậu tùy tiện vượt ranh giới, một bước lên mây ở nhà họ Lục.”
“Cậu không được tiếp tục si tâm vọng tưởng nữa.”
“Nhớ chưa?”
Hai má bị bóp đến ê ẩm từng trận.
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt gi/ận dữ của Lục Thời Dục rất lâu.
Cuối cùng mới cố kéo khóe môi, vừa cười vừa ra hiệu:
“Ừm, nhớ rồi.”
“Sau này thật sự sẽ không làm lỡ cậu nữa đâu, Lục Thời Dục.”
Ngày hôm sau, Lục Thời Dục lại ra nước ngoài công tác.
Ngoài ông nội ra, tất cả mọi người đều biết anh đi tìm Sầm Mặc.
Ban đầu, sau khi Sầm Mặc biết tin Lục Thời Dục đính hôn, cậu ta không nghe bất kỳ lời giải thích nào, lập tức ra nước ngoài rồi bặt vô âm tín.
Cậu ta biến mất hai năm.
Lục Thời Dục cũng tìm cậu ta hai năm.
Tôi chỉ có thể một mình đến b/ệnh viện khám th/ai, m/ua tin tức tố.
Trên đường, tôi gặp vị bác sĩ trước đó.
Anh ta nhìn tờ giấy khám th/ai trong tay tôi, đột nhiên cau mày.
“Ôn Yến, cậu muốn từ bỏ điều trị sao?”
Tôi hơi kinh ngạc, cất tờ giấy trong tay đi rồi dùng thủ ngữ hỏi:
“Bác sĩ Từ, sao anh nhớ tên tôi?”
Từ Dư Trình xem hiểu thủ ngữ.
Anh thở dài.
“Quả nhiên cậu quên rồi.”
“Chúng ta là bạn học cấp ba, Ôn Yến.”
Tôi sững người.
Thời cấp ba, tôi là học sinh nghèo nhất lớp, đã quen vùi mình trong góc học bài.
Ngoài Lục Thời Dục chủ động đến gần, tôi chẳng quen ai cả.
Tôi vừa định bày tỏ xin lỗi, Từ Dư Trình đã nắm lấy cổ tay tôi, dẫn tôi vào văn phòng.
Anh lật ra tài liệu hôm trước, vội vàng khuyên:
“B/ệnh này chỉ mới giai đoạn đầu.”
“Chấm dứt th/ai kỳ là có thể chữa khỏi.”
“Cậu nghe tôi, bỏ đứa bé đi. Tôi sẽ chữa trị cho cậu thật tốt.”
Tôi cười khổ lắc đầu.
Sau khi nói lời cảm ơn, tôi lại nói với anh quyết tâm từ bỏ điều trị của mình.
Sắc mặt Từ Dư Trình lập tức trở nên khó coi.
“Vì vị chồng alpha kia của cậu?”
“Hắn không cho cậu bỏ?”
Tôi vội vàng xua tay.
Là chính tôi muốn giữ đứa bé này lại.
Dù sao cũng n/ợ Lục Thời Dục hai mạng, rốt cuộc vẫn phải trả.
Hôm đó, Từ Dư Trình không nói gì thêm.
Chỉ là sau này, mỗi lần tôi đến b/ệnh viện kiểm tra, m/ua tin tức tố nhân tạo và th/uốc, anh đều khuyên tôi hóa trị.
Tôi đều từ chối.
Anh cũng không gi/ận, vẫn không ngại phiền mà khuyên hết lần này đến lần khác.
Mãi đến khi tôi vì sử dụng quá mức tin tức tố alpha nhân tạo mà hôn mê nhập viện, Từ Dư Trình mới bóp ch/ặt vai tôi, thật sự tức gi/ận.
“Ôn Yến, đời cậu còn rất dài. Hà tất phải tr/eo c/ổ trên một alpha như vậy?”
“Hắn căn bản không xứng.”
Tôi biết anh là bác sĩ có lòng nhân từ.
Tôi dùng thủ ngữ nói xin lỗi.
Nhưng anh trầm mặt, không chịu buông tay.
Trong không khí thậm chí còn lan ra một luồng tin tức tố trấn an chỉ thuộc về alpha cấp S.
Hương mận roj nhàn nhạt làm dịu sự khó chịu của tôi.
“Điều hắn không làm được, tôi có thể.”
Từ Dư Trình nâng tay, phủ lên sau gáy tôi, đột nhiên hơi nghẹn giọng.
“Ôn Yến, cậu có thể quay đầu một lần, nhìn tôi được không?”
Tôi bừng tỉnh, vội che miệng mũi muốn tránh đi.
Nhưng một mùi tuyết tùng nồng đậm khác đã mang theo khí thế xâm lược mà xông vào, ngăn cách hương mận roj ban nãy.
“Ầm” một tiếng.
Cửa phòng b/ệnh bị đ/á mạnh ra.
Lục Thời Dục, người vốn nên đang ở nước ngoài công tác, đột nhiên xuất hiện ở cửa.
Nắm tay anh siết đến kêu răng rắc.
“Tôi có xứng hay không, liên quan gì đến thứ không có đạo đức như cậu?”
“Ôn Yến, ra đây.”
“Theo tôi về nhà.”
Lục Thời Dục suýt nữa đá/nh nhau với Từ Dư Trình.
Bởi vì lúc hôn mê, tôi bị ngã đ/au chân, không còn sức xuống giường.
Thế nên anh trút hết cơn gi/ận lên người Từ Dư Trình.
Tôi không thể mở miệng khuyên can.