"A Ngọc, A Ngọc!"
Mạnh Bạch đang gọi tên tôi.
Chứa đựng nỗi sợ hãi và xót xa vô tận.
Tôi muốn bảo anh đừng sợ, tôi không sao.
Nhưng ngay cả đôi mắt cũng không thể mở nổi.
Cảm giác duy nhất trên toàn thân lúc này là lạnh.
Lạnh thấu vào tận xươ/ng tủy.
Giống như dòng nước sông vào đêm giao thừa năm 2007 vậy.
Lạnh lẽo, buốt giá đến tận tâm can.
Khi đó, cũng chính người này đã ôm ch/ặt lấy tôi, kéo tôi lên bờ.
"Tiết Thanh Ngọc, em đừng ch*t, em tuyệt đối đừng ch*t!"
Người vốn luôn phóng khoáng, tự tại, lúc ấy lại r/un r/ẩy toàn thân, quỳ bên bờ sông ôm ch/ặt lấy tôi mà khóc lớn.
"Em đừng ch*t! Em muốn gì? Em muốn gì cứ nói với anh, chỉ cần em chịu sống tiếp, em muốn gì anh cũng mang đến cho em!"
"Em muốn mẹ."
……
Mạnh Bạch sững sờ trong giây lát.
Anh như không biết phải trả lời thế nào, lại sợ tôi kích động lần nữa nên không dám cưỡng ép kéo tôi lên bờ.
Chỉ có thể không ngừng xoa bóp đôi tay tôi để giảm bớt sự mất nhiệt trên cơ thể.
Nhưng chính anh cũng đã lạnh đến mức môi tím tái……
Tôi thậm chí còn nghĩ, anh sẽ ch*t cóng cùng tôi ở đây.
Tôi lại sụp đổ.
Đẩy anh ra từng chút một, bảo anh mau chóng rời đi.
"Anh đừng quan tâm đến em! Bố em nói đúng, em chỉ biết hại người, chỉ biết đem lại phiền phức cho người khác!"
"Mạnh Bạch…… Mạnh Bạch! Mẹ em mang th/ai rồi, mẹ em lại mang th/ai rồi! Họ không cần em nữa!"
Tôi khóc lóc trong sự rối lo/ạn.
Nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy ở nhà, chỉ thấy lòng đ/au như c/ắt.
Mẹ tôi…… một người phụ nữ trung niên 47 tuổi, lại mang th/ai.
Tôi đứng dưới chân khu tập thể, nhìn bà ôm bụng, vụng về dán câu đối "Gia hòa vạn sự hưng" trước cửa.
Tôi không dám bước lên.
Trước khi bà kịp nhận ra tôi, tôi đã tập tễnh chạy đi.
Tất cả là tại tôi.
Tất cả là tại tôi!
Vì tôi không nên thân! Vì tôi chỉ biết đem lại rắc rối cho gia đình! Không thể trở thành chỗ dựa cho bà!
Nên bà mới phải ở độ tuổi cao như vậy mà sinh thêm một đứa con có thể trông cậy được!
Tôi không nhớ mình đã bước lên cây cầu đó như thế nào.
Chỉ nhớ rằng, ngày hôm đó rất lạnh.
Lạnh đến mức, tôi không muốn bước tiếp nữa.
Tôi quay đầu, nhìn về phía mặt sông đen ngòm……
"Tiết Thanh Ngọc, đừng nhảy!"
Người cùng rơi xuống với tôi, chính là Mạnh Bạch đang lao tới.
Chàng trai từng tạm biệt tôi ở Bắc Thành cách xa hàng ngàn dặm ấy, vậy mà đã theo sát tôi về đến tận Cảng Thành.
Rồi ngay giây tiếp theo khi tôi gieo mình xuống, anh cũng nhảy theo xuống dòng sông lạnh buốt xươ/ng ấy.
Tôi khóc càng thêm tuyệt vọng, nhưng anh nhất quyết không chịu buông tay tôi ra.
"Tiết Thanh Ngọc."
Giọng anh đã run đến mức không thành tiếng.
"Em nhìn xem, bây giờ lạnh thế này, dù có ch*t, chúng ta cũng đừng ch*t trong mùa đông lạnh giá như vậy! Hôm nay là giao thừa rồi, qua giao thừa là sang xuân, trời sắp ấm lên rồi!"
"Em biết không, có một loài hoa nở trên thảo nguyên, em chắc chắn chưa từng thấy đâu, em đi cùng anh đi, anh đưa em đi xem, đợi khi xem xong loài hoa đó, chúng ta hãy ch*t, ch*t vào mùa xuân!"
……
Tôi tựa trán vào vai anh.
Bầu trời đêm trên đỉnh đầu, đột nhiên bùng lên từng chùm pháo hoa rực rỡ.
Giữa những tiếng reo hò đón chào năm mới của mọi người, tôi nói:
"Được."