Hạt Giống Đàn Bà

Chương 5

25/04/2025 11:23

Tôi chẳng cần tốn công đi tìm đàn ông.

Những kẻ đ/ộc thân cả đời chỉ cần nhìn thấy mẹ tôi - người được bố giấu trong đầm lau sậy liền đứng hình không bước nổi.

Mẹ dần mọc lên tới vị trí rốn, nhưng đôi tay vẫn chưa thể thoát khỏi lòng đất.

"Khi nào mọc tay xong, mẹ sẽ ôm con đầu tiên."

Đây có lẽ là lời ngọt ngào nhất tôi từng nghe.

Nhưng niềm hạnh phúc ấy chưa kéo dài bao lâu thì bố đã phát giác ra điều gì đó.

"Này, mấy người cũng thấy rồi đúng không?"

Mấy tên dân làng nháy mắt liếc nhau, giọng điệu đê tiện đến cùng cực.

"Đám lau sậy kia có một "Giống cái" xinh như tiên đã trưởng thành rồi."

"Lão Lưu chơi xong về còn không đi vững luôn, ngã thẳng cẳng rơi xuống hố phân đấy, haha!"

"Theo tôi thì sốt ruột làm gì, dưới đất còn gieo cả trăm cái, đợi chúng lớn lên chia đều làm vợ thì hay biết mấy."

"Không phải đâu, các người chưa thấy mặt "Giống cái" đó thôi, chà... đúng là mỹ nhân tuyệt sắc!"

Nghe vậy, mặt bố tôi đột nhiên tái mét. Ông cầm d/ao xông thẳng vào đầm lau sậy trong cơn thịnh nộ.

Vừa hay chứng kiến cảnh mẹ đang tư thông với đàn ông khác!

"Được lắm! Dám cắm sừng tao à?"

Gân xanh nổi lên, ng/ực ông phập phồng, lưỡi d/ao vung lên ch/ém thẳng vào kẻ kia!

Gã đàn ông vội kéo quần né tránh, nhưng vẫn bị ch/ém trúng tay phải, m/áu b/ắn đầy mặt mẹ.

Mẹ ngẩn người, thè lưỡi li /ếm liếm, từ từ nếm thử vị tanh nồng.

Rồi bà bật cười khúc khích.

Bố đi/ên tiết đuổi ch/ém gã đàn ông một hồi, tiếng ch/ửi rủa của hai người thu hút đám đông hiếu kỳ.

"Lão Triệu có vợ bao giờ thế?"

"Haha, nhìn hắn tức đi/ên người lên kìa, lại còn đem lòng gh/en với "Giống cái"."

"Chi bằng treo biển lên: Vợ của lão Triệu, kẻo thiên hạ lại chọc ngoáy lung tung."

Bố dần lấy lại chút lý trí, gương mặt hổ thẹn chuyển từ trắng bệch sang đỏ gay. Cuối cùng đành buông d/ao ngừng truy đuổi.

Nhưng cơn gi/ận vẫn chưa ng/uôi.

Ông đột ngột quay sang nhìn mẹ đang cười ngặt nghẽo, siết ch/ặt d/ao xông tới định ch/ém túi bụi!

Tôi hoảng hốt chạy ra chắn giữa.

"Bố tỉnh táo đi, đó là mẹ mà!"

Không ngờ bố càng thêm phẫn nộ, t/át tôi một cái đ/á/nh "bốp": "Cái thứ chó đẻ nhà mày! Mẹ mày ch*t từ lâu rồi, đồ giống cái rẻ rá/ch này sao phải gọi nó là mẹ?"

Tôi ngã sấp xuống đất, đầu óc trống rỗng.

Sao bố có thể không nhận ra mẹ chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm