Cố Hải nheo mắt nhìn tôi.

Sau đó còn cố tình hít mấy hơi thật sâu.

“Sao tôi nghe giọng có gì đó sai sai nhỉ?”

“Ở đâu ra mùi chua thế này?”

Tôi liếc cậu ấy.

“Cậu có việc gì không?”

“Đừng đứng đây ki/ếm đò/n được không?”

Tôi ngửa đầu uống cạn ly rư/ợu.

“Còn nữa, đừng gọi tôi là Tiểu Hoa.”

Cố Hải cười.

“Sao thế? Chẳng phải Lâm Vũ đặt cho cậu à?”

“Nhìn cậu đi.”

“Ngũ quan tinh xảo, da dẻ mịn màng, môi đỏ mọng.”

“Còn đẹp hơn mấy cô gái kia.”

“Người như tên, chẳng phải nói cậu sao?”

Tôi nghiến răng.

“Cố Hải.”

“Cậu muốn c.h.ế.t à?”

Cậu ấy cười càng vui hơn.

Tôi lại nhìn sang phía Lâm Vũ.

Không ngờ đúng lúc đó Lâm Vũ cũng nhìn về phía tôi.

Ánh mắt cậu lướt qua Cố Hải.

Nụ cười trên mặt đột nhiên nhạt đi.

Tôi bất đắc dĩ đứng dậy.

“Được rồi, được rồi.”

“Tôi qua.”

Có vẻ Lâm Vũ đã bị chuốc khá nhiều.

Tôi vừa tới nơi liền gi/ật lấy ly trong tay cậu.

“Cậu ấy say rồi.”

“Không được uống nữa.”

Tôi uống cạn phần rư/ợu trong ly thay cậu.

Lâm Vũ nhìn thấy tôi, nụ cười lập tức trở lại.

Cậu đưa tay kéo tôi ngồi xuống ghế mình rồi cả người dựa lên vai tôi như chẳng có xươ/ng.

Sau đó còn thuận thế vùi mặt vào cổ tôi.

Tóc cậu mềm, cọ lên da tôi khiến tôi ngứa.

Hơi thở nóng hổi phả xuống cổ.

Chỉ một động tác rất nhỏ thôi cũng đủ khiến nhịp tim tôi rối lo/ạn.

“Sao đây, Quan Đường?”

Nhạc Thiên Du lên tiếng.

“Anh hùng c/ứu anh hùng hay mỹ nhân c/ứu anh hùng?”

Giọng cô ấy vừa trêu chọc vừa chua chát.

Trong số những người theo đuổi Lâm Vũ, cô ấy là người nhiệt tình nhất.

Ngoại hình đẹp.

Gia cảnh cũng tốt.

Nếu Lâm Vũ thật sự thích cô ấy, có lẽ tôi từng nghĩ mình cũng có thể chấp nhận.

Chỉ là tính tình hơi khó chịu.

Tôi nhướng mày.

“Muốn gì?”

“Cậu uống thay cậu ấy đi.”

Nhạc Thiên Du đẩy một ly rư/ợu đến.

Tôi không do dự, uống cạn.

Lâm Vũ lúc ấy đã say đến mức hai mắt mơ màng.

Cậu vòng tay ôm lấy eo tôi, còn nhìn đám con gái cười đắc ý.

Nhạc Thiên Du nhìn động tác ấy, khóe môi hơi cong lên.

“Ý tôi là mười ly.”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng cười.

Tôi nhìn mười ly trước mặt.

Không nói gì.

Có lẽ Nhạc Thiên Du đã sớm nhận ra thứ tình cảm tôi không thể nói thành lời với Lâm Vũ, vì vậy từ trước đến nay luôn đặc biệt không thích tôi.

Tôi cũng lười tranh cãi.

Uống hết mười ly.

Sau đó dìu Lâm Vũ đứng dậy.

“Đi.”

Tôi đưa cậu rời khỏi nhà hàng.

Đồng thời, trong lòng âm thầm thu hồi câu mình vừa nghĩ ban nãy.

Nhạc Thiên Du làm bạn gái Lâm Vũ?

Tôi đột nhiên thấy không chấp nhận nổi nữa.

---

Chương 3:

Ra khỏi nhà hàng, trời đã tối hẳn.

Gió đêm mang theo chút lạnh, thổi qua khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn một chút.

Tôi từng ám chỉ với Lâm Vũ rất nhiều lần.

Có khi đang nói chuyện, tôi sẽ đùa:

“Nếu sau này tôi thích con trai thì sao?”

Cậu chỉ cười.

“Thì thích thôi.”

Tôi nhìn cậu.

“Nếu thích cậu thì sao?”

Lâm Vũ sẽ bật cười lớn hơn.

“Cậu mà thích tôi thì chắc mặt trời mọc hướng Tây.”

Rồi chủ đề cứ thế bị bỏ qua.

Có lúc tôi nghiêm túc hơn.

Có lúc lại gần như sắp nói thẳng.

Nhưng lần nào cậu cũng có thể dùng vài câu đùa chuyển hướng.

Tôi không biết cậu thật sự không nhận ra.

Hay chỉ giả vờ không nhận ra.

Mỗi lần như vậy, lòng tôi lại trống đi một chút.

Có lẽ đó chính là cái khổ của tình đơn phương.

Biết rõ không có kết quả.

Nhưng vẫn không nhịn được muốn thử thêm lần nữa.

Tôi dìu Lâm Vũ đi chậm trên con đường về nhà.

Đèn đường phủ lên mặt đất từng mảng vàng nhạt.

Bóng hai chúng tôi kéo dài phía sau.

Từng chuyện nhỏ giữa tôi và cậu cứ lần lượt hiện lên trong đầu.

Rõ ràng đến mức giống như mới xảy ra hôm qua.

Tôi nghiêng đầu.

Lâm Vũ nhắm mắt, tựa vào vai tôi.

Hàng mi dài in xuống gò má một khoảng tối nhỏ.

Khi ngủ, cậu không còn vẻ rực rỡ và phô trương ngày thường.

Yên tĩnh đến mức khiến người khác mềm lòng.

“Cậu ổn không?”

Tôi hỏi.

“Ừm…”

Lâm Vũ siết tay quanh vai tôi ch/ặt hơn.

Cậu không biết.

Mỗi lần cậu vô thức dựa vào tôi như vậy, đều giống như đang dùng sự thân mật mà chính cậu không hề để ý để tr/a t/ấn tôi.

Tôi không thể kháng cự.

Cũng không muốn kháng cự.

“Lâm Vũ.”

“Ừm?”

“Cậu biết không…”

Tôi dừng lại rất lâu.

“Tôi thích cậu.”

Không có phản ứng.

Chỉ có Lâm Vũ cọ mặt vào cổ tôi, lẩm bẩm gì đó không rõ.

Tôi khẽ cười.

Một nụ cười rất chua.

Tôi biết ngày mai cậu sẽ không nhớ.

Cho nên mới dám nói.

Tôi từng muốn nói câu này vô số lần.

Nhưng càng lớn, tình cảm ấy lại càng nặng.

Nặng đến mức tôi không còn đủ can đảm để nói ra.

Tôi sợ.

Một khi nói ra, mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi sẽ thay đổi.

Tôi sợ mất đi cậu.

Vậy nên cuối cùng tôi đã âm thầm quyết định không học cùng trường đại học với Lâm Vũ.

Chỉ cần cách xa.

Có lẽ tôi sẽ buông được.

Buông cậu.

Cũng buông chính mình.

Gần về đến nhà, tôi dìu Lâm Vũ ngồi xuống chiếc ghế dài trong công viên.

Gương mặt cậu đỏ bừng.

Tôi nhìn một lúc lâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ôn Cố Chương 13
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Omega xung hỷ Chương 15
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÁM NĂM SAU, TRAI THẲNG QUAY LẠI THEO ĐUỔI TÔI

11
Mùa hè thứ tám kể từ ngày quen Lâm Vũ, tôi đã làm một chuyện mà suốt bao năm qua mình chưa từng dám nghĩ tới. Tôi nhân lúc cậu ấy uống say, lén hôn cậu. Chỉ là một cái chạm môi rất khẽ, nhẹ đến mức tôi còn chưa kịp cảm nhận rõ nhiệt độ trên môi cậu thì đã hoảng hốt muốn lùi lại. Nhưng điều tôi không bao giờ ngờ tới là Lâm Vũ lại mở mắt. Cậu nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt nhuốm men say, mơ hồ như phủ một tầng sương mỏng. Rồi cậu giơ tay ôm lấy cổ tôi, chủ động kéo tôi trở lại. Nụ hôn thứ hai không còn là cái chạm vụng trộm của riêng tôi. Nó nóng bỏng, mãnh liệt, mang theo mùi rượu nồng và hơi thở gấp gáp của hai đứa con trai vừa bước qua tuổi thiếu niên. Khoảnh khắc ấy, tôi cứ ngỡ cuối cùng mình cũng đã chờ được đến ngày tình cảm này có hồi đáp. Tôi cứ ngỡ mối tình đơn phương dài đằng đẵng của mình, sau bao năm giấu kín, rốt cuộc cũng được người ấy nhìn thấy. Nhưng chỉ một ngày sau, tất cả những gì tôi tưởng là đẹp đẽ nhất trong đời lại vỡ vụn. “Được đấy, Lâm Vũ. Tiểu Hoa hôn có thích không?”
Boys Love
Hiện đại
0