Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 719: Bị chứng vọng tưởng

05/03/2025 18:05

Beta: Gemini

————————————————–

Hà Tuấn Thành ực ực nuốt nước miếng, cả người cũng đã choáng váng.

Chuyện này… Làm sao có khả năng!

Diệp M/ộ Phàm chính là Felix?

Đây tuyệt đối không có khả năng! Nhất định là nhầm lẫn chỗ nào!

Trong lúc mọi người ở đây trố mắt nhìn nhau, quản lý Trịnh đã vội vã chạy tới: “Trời ạ! Phó chủ tịch đại nhân, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi, tôi nãy giờ ở cửa chờ ngài tại sao không thấy ngài, quần áo cũng đã giúp ngài chuẩn bị xong, ngài nhanh chóng đi đổi đi!”

Dường như phát hiện bầu không khí bên này có gì đó không đúng lắm, quản lý Trịnh mờ mịt mở miệng nói: “Thế nào vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao? À, đúng rồi, Hà tổng giám, anh không phải là muốn tìm phó chủ tịch của chúng tôi sao, chính là vị này đó.”

Nói xong nhìn Diệp M/ộ Phàm mở miệng nói: “Felix, đây là Hà tổng giám của giải trí Tụ Tinh, trên sân khấu chính là Thẩm Mộng Kỳ tiểu thư của giải trí Tụ Tinh, mấy người này đang muốn nói chuyện với ngài về chuyện hợp tác tại tuần lễ thời trang Lạc Lâm…

Diệp M/ộ Phàm tiện tay kéo một mảnh cây cỏ dính trên tay áo của mình xuống đáp: “Ồ, thật sao?”

Vào giờ phút này, Hà Tuấn Thành và Thẩm Mộng Kỳ trong lòng đã muốn ch*t, lại nghe được lời này của quản lý Trịnh, h/ận không tìm được một cái lổ để chui xuống.

Quản lý Trịnh đều đã tự mình mở miệng, bọn họ bây giờ muốn không tin cũng không được!

Mới vừa rồi quản lý Trịnh nói Felix ở trên đường xảy ra t/ai n/ạn xe cộ, cho nên Diệp M/ộ Phàm mới có thể có cái bộ dạng này xuất hiện…

Cho nên, bọn họ phí hết tâm tư muốn mời nhà tạo mẫu kim bài, dùng quyền thế muốn tạo qu/an h/ệ với Felix, lại chính là tên phế vật Diệp M/ộ Phàm kia sao!

Đáng ch*t, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Diệp M/ộ Phàm vẫn đang trong tình trạng bị Hoàng Thiên phong sát, làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy lăn lộn đến nước này được?

Thẩm Mộng Kỳ đứng ở trên sân khấu, hung tợn trừng mắt Hà Tuấn Thành.

Diệp M/ộ Phàm chính là Felix, tại sao chuyện quan trọng như vậy hắn ta cũng không biết!Vào lúc này Hà Tuấn Thành thật sự là có khổ khó nói, hắn ta làm sao có thể đem Felix cùng Diệp M/ộ Phàm liên tưởng với nhau được cơ chứ? Nhưng mà, sự tình khó giải quyết hơn còn đang ở phía sau…

Phía trước, sắc mặt của chủ tịch hiệp hội Thời Trang Mục Văn Thanh lạnh lùng nghiêm túc cất bước đi tới nói: “M/ộ Phàm, cậu mới vừa nói, thiết kế này của Hà Tuấn Thành, là tác phẩm lấy tr/ộm của cậu, cái này là chuyện gì vậy?”

Diệp M/ộ Phàm nhìn Mục Văn Thanh trả lời: “Dạ thầy, không có chuyện gì lớn đâu, chính là trước đây không lâu, em có làm mất đi một quyển bản thảo, không nghĩ tới, hóa ra là được Hà tổng giám đây nhặt được.”

Vừa nghe nói như vậy, mồ hôi lạnh trên trán của Hà Tuấn Thành đều chảy xuống từng giọt từng giọt: “Chuyện này… Đây là hiểu lầm… Hiểu lầm …”

Chuyện này nếu như mọi người coi là sự thật, vậy thì hắn ta coi như đã bị phá hủy mất rồi.

Hà Tuấn Thành nhất thời nóng nảy, quyết định chủ ý không nhận, lập tức phản bác: “Cái gì mà bản thảo chứ! Hoàn toàn không thể nào, đây là thiết kế của tôi! Chủ tịch ngài nhất định phải tin tưởng tôi!”

Nghĩ đến chuyện Diệp M/ộ Phàm căn bản cũng không có chứng cớ, Hà Tuấn Thành dần dần có chút sức lực: “Diệp thiếu, anh nói đây là thiết kế của anh, xin anh đưa ra chứng cứ! Anh là lúc nào đ/á/nh mất bản thảo? Hơn nữa là ở nơi nào đ/á/nh mất?”

Như thế nào đây? Không lấy ra được đi!

Diệp M/ộ Phàm nhẹ nhàng nở nụ cười: “Ha ha, chứng cớ? Tôi là người có trí nhớ không được tốt lắm, cho nên không nhớ rõ loại chuyện không quan trọng này… Ý của Hà tổng giám là, tôi oan uổng anh, gh/en tị với tài năng thiên phú của anh, cho nên nói x/ấu anh? Muốn chiếm đoạt tác phẩm của anh, đúng thế không?”

Lời Diệp M/ộ Phàm mới vừa nói ra, Hà Tuấn Thành liền cứng người lại, mà mọi người càng như ong vỡ tổ, rối rít kh/inh bỉ hướng mắt nhìn Hà Tuấn Thành.

“Nói đùa sao, người ta đoạt được giải trăm hoa đấy, còn là phó chủ tịch của hiệp hội Thời Trang, người như vậy mà cần phải gh/en tị với hắn ta sao?”

“Hà Tuấn Thành có phải bị chứng vọng tưởng hay không?”

Hà Tuấn Thành tức gi/ận, bắt đầu có chút không suy nghĩ mà nói: “Diệp M/ộ Phàm anh đừng có ngậm m/áu phun người! Những tác phẩm này là của tôi! Là tôi thiết kế! Không có chứng cớ liền muốn nói x/ấu tôi, vậy tôi có thể nói là anh tr/ộm tác phẩm của tôi đấy!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Mùa đông thứ 23 Chương 13
9 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gió chiều cùng em, giờ đều đã phai tàn.

Chương 6
Kỳ thi đại học kết thúc, tôi lướt mạng và bắt gặp một bài đăng. "Ai bảo con gái học cao đẳng không được yêu trai Thanh Bắc? Không muốn yêu xa, vậy thì đổi nguyện vọng thôi!" Bên dưới vô số bình luận chế giễu: "Lầu trên đang mơ à? Xin bí kíp biến cao đẳng thành Thanh Bắc." Chủ thớt đáp: "Là biến Thanh Bắc thành cao đẳng ấy." "Trời đất! Chủ thớt điên rồi! Bạn trai cậu chắc chắn sẽ giết cậu mất!" Chủ thớt phản pháo: "Anh ấy yêu em lắm, việc học hành sao có thể quan trọng bằng em." "Không tin, chủ thớt đang nói khoác thôi." Chủ thớt đáp lời: "[Hình ảnh]." Rồi viết thêm: "Nhìn rõ đi, đây là gì." Tôi tò mò nhấn vào xem. Hai bức ảnh so sánh cho thấy sự thay đổi từ ngôi trường đỉnh cao xuống thành một trường cao đẳng nhỏ. "Ai xui xẻo thế nhỉ..." Tầm mắt tôi đóng băng khi nhìn thấy cái tên in trên đó. Tống Bác Khiêm. Chính là người bạn thuở nhỏ đã hẹn ước cùng tôi thi vào Thanh Bắc.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0