Tôi không thèm đáp, sải bước đi thẳng vào trong. Trong đầu tôi, con gián hệ thống lại bắt đầu hắng giọng nhắc nhở:

【Ký chủ nhớ nhé, dù có làm gì cũng phải duy trì thiết lập 'yêu Lục Kiêu say đắm'. Nếu không thanh OOC tăng là tôi gi/ật điện đấy.】

Được rồi, vừa đ/ấm vừa xoa chứ gì, tôi thạo rồi.

Bữa tiệc đông nghịt người. Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi rư/ợu giả tạo. Vừa nhìn thấy Lục Kiêu, một đám người đã xúm lại chào hỏi, mắt thì liếc ngang liếc dọc đá/nh giá tôi.

Một gã đàn ông b/éo lùn, đầu hói, tay cầm ly rư/ợu vang đỏ đi tới, đây là Vương Tổng, đối thủ không đội trời chung của Lục Kiêu.

Lão nhìn tôi, cười nhếch mép để lộ cái răng vàng khè: "Ây da, Lục Tổng hôm nay đổi khẩu vị à? Sao không dẫn mấy em thư ký chân dài đến, lại dẫn theo... Một tên vệ sĩ nào thế này? Trông mặt non choẹt, chắc vừa mới cai sữa đúng không."

Lục Kiêu sa sầm mặt, định mở miệng bênh vực tôi thì tôi đã nâng tay chặn lại.

Tôi cầm lấy ly rư/ợu từ khay của bồi bàn, lắc nhẹ một chút, sau đó bước lên một bước, đứng chắn trước mặt Lục Kiêu.

Tôi nhìn lão Vương từ trên xuống dưới, cười nhạt: "Chào Vương Tổng. Nghe danh đã lâu, nay mới thấy... ngài lùn hơn tôi tưởng tượng."

Mặt lão Vương lập tức đỏ bừng lên, đám đông xung quanh ồ lên một tiếng nho nhỏ.

Lục Kiêu gi/ật tay áo tôi, nghiến răng: "Em đi/ên à?"

Tôi quay sang Lục Kiêu, mắt chớp chớp, giọng ngọt xớt: "Kìa chồng yêu, em chỉ đang chào hỏi bác trai thôi mà. Anh đừng gh/en chứ."

Lục Kiêu đỏ bừng mặt, im lặng không nói chuyện.

Tôi quay đầu lại nhìn lão Vương, tiếp tục tấn công: "Nghe nói thời gian này cổ phiếu công ty Vương Tổng đang lao dốc không phanh phải không? Tiếc nhỉ, lô hàng linh kiện điện tử nhập từ biên giới về bị hải quan giữ lại, chắc lỗ vốn nặng lắm."

Lão Vương trố mắt, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên cái trán hói: "Cậu... sao cậu biết?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi giải nghệ, bí mật về những bộ quần áo độc hại của cô bạn cùng phòng tằn tiện bị phơi bày

Chương 9
Bạn cùng phòng của tôi là một "người tiên phong của chủ nghĩa tiết kiệm" cuồng tín. Trước đêm hội chào tân sinh viên dịp Trung thu, cô ta tự ý trả lại bộ trang phục biểu diễn mà chúng tôi đã thuê. Thay vào đó, cô ta mua một đống vải thô sợi hóa học kém chất lượng với giá mười mấy tệ một mét. "Sinh viên thì nên giữ vẻ chất phác của sinh viên, mấy bộ đồ lòe loẹt kia đều là cái bẫy của tư bản. Chúng ta mặc thứ này lên sân khấu mới thể hiện được tinh thần chịu thương chịu khó." Kiếp trước, vì muốn giữ đại cục, tôi đã miễn cưỡng mặc nó vào, kết quả là thuốc nhuộm kém chất lượng khiến tôi bị viêm da tiếp xúc cấp tính, khắp người nổi mẩn đỏ nên đành lỡ mất buổi biểu diễn. Trong khi đó, cô ta lại mặc bộ giẻ rách đó mà nổi bật trước toàn trường, sau đó còn đăng bài lên trang confession của trường, ám chỉ tôi là kẻ hám giàu chê nghèo, cố tình giả bệnh để bỏ diễn. Hai bạn cùng phòng khác cũng bị lây bệnh ngoài da, vậy mà vẫn bao che cho lời nói dối của cô ta. Tôi đã phải rất vất vả mới chứng minh được sự trong sạch của mình, nhưng cuối cùng lại bị kẻ theo đuổi cực đoan của cô ta lái xe tông chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày cô ta ném đống vải thô kém chất lượng đó lên bàn tôi. Cô ta lén lút dùng điện thoại chĩa vào tôi, ánh mắt đầy mong đợi hỏi: "Ai cũng mặc được cả, cậu sẽ không chê vải này rẻ tiền chứ?"
Sảng Văn
Báo thù
Vườn Trường
0