Tôi không thèm đáp, sải bước đi thẳng vào trong. Trong đầu tôi, con gián hệ thống lại bắt đầu hắng giọng nhắc nhở:

【Ký chủ nhớ nhé, dù có làm gì cũng phải duy trì thiết lập 'yêu Lục Kiêu say đắm'. Nếu không thanh OOC tăng là tôi gi/ật điện đấy.】

Được rồi, vừa đ/ấm vừa xoa chứ gì, tôi thạo rồi.

Bữa tiệc đông nghịt người. Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi rư/ợu giả tạo. Vừa nhìn thấy Lục Kiêu, một đám người đã xúm lại chào hỏi, mắt thì liếc ngang liếc dọc đ/á/nh giá tôi.

Một gã đàn ông b/éo lùn, đầu hói, tay cầm ly rư/ợu vang đỏ đi tới, đây là Vương Tổng, đối thủ không đội trời chung của Lục Kiêu.

Lão nhìn tôi, cười nhếch mép để lộ cái răng vàng khè: "Ây da, Lục Tổng hôm nay đổi khẩu vị à? Sao không dẫn mấy em thư ký chân dài đến, lại dẫn theo... Một tên vệ sĩ nào thế này? Trông mặt non choẹt, chắc vừa mới cai sữa đúng không."

Lục Kiêu sa sầm mặt, định mở miệng bênh vực tôi thì tôi đã nâng tay chặn lại.

Tôi cầm lấy ly rư/ợu từ khay của bồi bàn, lắc nhẹ một chút, sau đó bước lên một bước, đứng chắn trước mặt Lục Kiêu.

Tôi nhìn lão Vương từ trên xuống dưới, cười nhạt: "Chào Vương Tổng. Nghe danh đã lâu, nay mới thấy... ngài lùn hơn tôi tưởng tượng."

Mặt lão Vương lập tức đỏ bừng lên, đám đông xung quanh ồ lên một tiếng nho nhỏ.

Lục Kiêu gi/ật tay áo tôi, nghiến răng: "Em đi/ên à?"

Tôi quay sang Lục Kiêu, mắt chớp chớp, giọng ngọt xớt: "Kìa chồng yêu, em chỉ đang chào hỏi bác trai thôi mà. Anh đừng gh/en chứ."

Lục Kiêu đỏ bừng mặt, im lặng không nói chuyện.

Tôi quay đầu lại nhìn lão Vương, tiếp tục tấn công: "Nghe nói thời gian này cổ phiếu công ty Vương Tổng đang lao dốc không phanh phải không? Tiếc nhỉ, lô hàng linh kiện điện tử nhập từ biên giới về bị hải quan giữ lại, chắc lỗ vốn nặng lắm."

Lão Vương trố mắt, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên cái trán hói: "Cậu... sao cậu biết?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm